Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 1057: CHƯƠNG 1057: SỨ MỆNH CỦA MẶC LY

Chương 1057: Sứ mệnh của Mặc Ly

Ai sẽ cảm thấy, một nữ tử đi theo bên người Á Thánh Nhân tộc Diệp Ninh, lại là Ma tộc chứ? Nhìn từ lập trường mà nói, có lẽ bọn họ là không đội trời chung đúng không.

Có điều tuy biết Mặc Ly là Yêu tộc, nhưng mà An Nhiên cũng không hề sinh ra cảm xúc tiêu cực nào.

An Nhiên vĩnh viễn cũng không thể nào quên, lúc trước bản thân bị thương trôi nổi ở trên mặc biển, là Mặc Ly, đã đưa ra cánh tay giúp đỡ với mình. Tiểu nha đầu Yêu tộc này, căn bản không giống Ma tộc.

Mặc Ly có một trái tim lương thiện như vàng.

Điểm này, từ trong hành vi hàng ngày của Mặc Ly, là có thể nhìn ra được.

Lương thiện, thuần khiết, sạch sẽ.

Rất nhiều đặc điểm tốt đẹp, đều tập trung ở trên người Mặc Ly.

“Cho dù nàng ta là Ma tộc, nàng ta cũng nhất định là Ma tộc đặc biệt.”

An Nhiên thầm nghĩ trong lòng.

Không qua bao lâu. Mặc Ly đến gần Diệp Ninh.

Mặc Ly trực tiếp nhào vào trong lòng Diệp Ninh, cả người run rẩy.

“Bọn họ đến bắt muội rồi, bọn họ nhất định là đến bắt muội!”

Trong giọng nói của Mặc Ly, tràn ngập sợ hãi trước nay chưa từng có.

Giống như là một con thỏ bị mãnh thú nhằm vào, giống như cả linh hồn đều đang run lên.

Diệp Ninh có chút kinh ngạc, hắn không hiểu sự sợ hãi của Mặc Ly từ đâu đến, nhưng hắn không hỏi nhiều cái gì, mà là vuốt ve mái tóc dài của Mặc Ly, dịu dàng nói.

“Yên tâm, có ta ở đây, có ta ở đây ai cũng không động được vào muội.”

Diệp Ninh cảm thấy, sự an ủi của mình, có lẽ rất có tác dụng.

Bởi vì từ trước đến nay hắn vẫn luôn có thể mang đến cho người khác cảm giác an toàn, đặc biệt là ở thế giới này. Nhưng mà biểu hiện của Mặc Ly lại khiến hắn hoàn toàn bất ngờ.

Mặc Ly không hề có ý bớt sợ hãi chút nào, ngược lại run rẩy càng dữ dội hơn.

Diệp Ninh muốn hỏi nguyên do, nhưng mà biểu hiện của Mặc Ly quá sợ hãi, cái gì cũng không nói ra được. Điều này khiến cho Diệp Ninh cảm thấy khó hiểu.

“Mặc Ly không phải Ma tộc sao? Vì sao đồng tộc đến, nàng còn sợ hãi hơn so với cả Nhân tộc?”

Lẽ nào Mặc Ly từng làm chuyện xấu nào đó ở Ma tộc, vì thế nên bị Ma tộc truy sát? Nhưng chuyện này làm sao có thể.

Nha đầu Mặc Ly này, rất có lòng đồng cảm, lương thiện, một con thỏ cũng không nhẫn tâm làm bị thương, yêu thích đồ ăn, ngây thơ hồn nhiên. Nha đầu như thế, làm sao có thể làm ra loại chuyện đó?

Cho dù có ngu ngốc như thế nào, Diệp Ninh cũng hiểu được. Sợ rằng Mặc Ly không đơn giản.

Buổi tối.

Mặc Ly chán nản ngồi ở hậu viện, trong lòng ôm hồ ly nhỏ, ngẩng đầu lên, nhìn biển đen trên bầu trời.

Sau khi Đại Dạ Di Thiên lan rộng một đoạn thời gian, cuối cùng cũng dừng lại, nhưng vẫn mênh mông vô tận như trước, tất cả mọi người ngẩng đầu lên, có thể nhìn thấy một mảnh bầu trời bị nhuộm đen.

Giống như là bầu trời bị thiếu mất một mảnh vậy.

Dưới sự an ủi của triều đình, bách tính không còn quá sợ hãi.

Bởi vì bây giờ là lúc uy tín của triều đình Đại Chu đáng tin cậy nhất, bách tính tình nguyện tin tưởng Đại Chu và Diệp Ninh. Bọn họ nói không cần lo lắng, vậy thì bách tính sẽ không lo lắng.

Đương nhiên, lo lắng cũng không có tác dụng.

Nhưng sự lo lắng của Mặc Ly hiện rõ lên vẻ mặt, nàng ngơ ngác nhìn bầu trời, hai mắt đẫm lệ, đôi môi trắng bệch. Nhìn Mặc Ly đáng thương, An Nhiên có chút không đành lòng.

An Nhiên rất muốn hỏi, vì sao ngươi lại sợ hãi như thế? Qua một lúc nữa, cuối cùng Mặc Ly mới lên tiếng.

“Tiểu Bạch à Tiểu Bạch, lần này có thể ta thật sự tiêu đời rồi, có thể phụ hoàng thật sự đến bắt ta, ông ấy tìm được vị trí của ta…. Ông ấy biết ta ở đây, ta sắp bị bắt quay về rồi.”

Cả người Mặc Ly đang run rẩy.

Thân thể An Nhiên cũng run lên.

“Phụ hoàng?”

An Nhiên ý thức được cái gì đó.

“Từ trước đến nay ta đều không phải một Ma tộc tốt, ta hoàn toàn khác với bọn họ… Các ca ca tỷ tỷ mỗi lần xuất chinh, đều rất hưng phấn, bọn họ cảm thấy đó là chuyện vui vẻ nhất trên thế gian, chém giết, khát máu, tàn khốc… Đây dường như mới là thứ mà một Ma tộc tiêu chuẩn nên có, nhưng từ trước đến giờ, ta đều là nỗi nhục của Ma tộc… Từ lúc ta còn rất nhỏ, đã chán ghét chém giết, chán ghét Ma Giới, ta không muốn giết chết bất kỳ sinh linh nào, ta chỉ muốn cuộc sống vui vẻ hạnh phúc… Nhưng suy nghĩ như thế, ở trong Ma tộc là vô cùng ly kinh phản đạo, vì thế phụ hoàng không thích ta, các ca ca tỷ tỷ cũng không muốn thừa nhận ta, thậm chí nói, có lẽ muốn giết ta, ta không xứng trở thành một thành viên của hoàng tộc…”

Nước mắt dần dần giàn dụa, Mặc Ly nhớ lại quá khứ nhếch nhác không muốn nhớ lại, rụt rè nói.

“Nhưng mà từ trước đến ta ta đều chỉ là một đứa trẻ bình thường mà thôi, lẽ nào thân là Ma tộc, nhất định phải thông qua chém giết, để thể hiện giá trị của bản thân sao?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!