Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 1061: CHƯƠNG 1061: TÂY DU NỔI TIẾNG 2

Chương 1061: Tây Du nổi tiếng 2

Con hồ ly đi đến, lúc trước bước chân nho nhã, hôm nay lại hiện ra có chút nhếch nhác, nó chủ động đưa đầu dụi vào người Diệp Ninh. Dường như đang an ủi, nhưng trên thực tế lại là lấy lòng.

An Nhiên đã biết tin tức Mặc Ly rời đi, trong lòng vô cùng hồi hận. Là An Nhiên suy nghĩ không chu đáo, nói lỡ miệng.

Diệp Ninh đưa tay vuốt ve bộ lông mềm mượt của con hồ ly, lẩm bẩm nói.

“Ngươi đó, lẽ nào cũng biết nha đầu kia rời đi rồi, có chút đau lòng đúng không? Đây là lần đầu tiên ngươi chủ động cọ vào ta… có điều ngươi yên tâm, nha đầu nhất định sẽ không có chuyện gì, nếu như có ai làm muội ấy bị thương, không cần biết là Tiên Giới hay là Ma Giới, ta đều sẽ khiến cho bọn họ phải trả cái giá đắt không thể tưởng tượng được!”

Lời nói của Diệp Ninh, giống như một lời thề, mang theo một loại hương vị tuyệt đối không có một chút hồ đồ nào. Điều này khiến cho trong lòng An Nhiên run lên, có chút ngưỡng mộ.

“Mặc Ly, ngươi có một ca ca tốt, hắn có thể vì ngươi, dám đối đầu với Tiên Giới và Ma Giới.”

Mà đúng vào lúc này, An Nhiên lại nghe thấy Diệp Ninh lẩm bẩm.

“Vô lý, tại sao nha đầu đó lại biết chuyện ngọc giản? Nhất định là có người nói cho muội ấy biết chân tướng, nhưng mà là ai đây? Nam Cung? Tuyệt đối không thể nào, ta hiểu Nam Cung, hắn nhìn thấy Mặc Ly làm như thế, hắn không ngăn cản, nhưng hắn tuyệt đối sẽ không xúi giục Mặc Ly làm chuyện này, hắn không phải là loại người nhiều chuyện, nhưng ngoại trừ hắn ta, còn có ai biết chuyện này?”

Diệp Ninh cau mày thật sâu.

Hắn dứt khoát nắm bắt được điểm nghi vấn lớn nhất của chuyện này.

Tại sao Mặc Ly lại biết chuyện này? Đây là vấn đề lớn.

Nha đầu đó ban ngày còn khóc lóc thút thít, cho rằng Ma tộc đến bắt nàng, nói rõ ngay từ ban đầu nàng đã không biết chuyện này. Nếu như không có người nào nói, tại sao nàng lại biết?

Bởi vì trong lòng hoài nghi, Diệp Ninh vô thức đưa tay vuốt lông con hồ ly có chút hơi dùng sức, nhưng bản thân lại không biết.

Đổi thành quá khứ, An Nhiên đã sớm giãy dụa chạy trốn rồi. Nhưng mà bây giờ lại không dám động đậy.

Ta chỉ là một con hồ ly cái gì cũng không biết. Ta biết sai rồi. An Nhiên thành thành thật thật cúi đầu đầu ngoan ngoãn.

Sự bối rối lúc này của Diệp Ninh, người ngoài không hề biết.

Người ngoài đang rơi vào trong cảm xúc điên cuồng vui mừng.

Bởi vì kiệt tác “Tây Du Ký” của Diệp Thánh phát hành rồi.

Đây là danh tác đã được định trước là bán rất chạy. Trên có hoàng thân quốc thích, dưới có lê dân bách tính, đều vô cùng khát vọng có được một quyển sách như thế. Ngay từ sớm đã hết bản in.

Đổi thành bối cảnh cổ đại bình thường, chắc chắn không có bản in của quyển sách nào có thể thỏa mãn tất cả mọi người của Cửu Châu nhanh như thế. Nhưng đừng quên, đây là một thế giới võ lực vô cùng cao cấp, có người tu hành có sức mạnh siêu phàm. Dưới sự chủ trì của Thái Hướng Cao, hàng vạn tu sĩ đã ra tay.

Bản in “Tây Du Ký”, đã biến thành chuyện vô cùng đơn giản có hiệu quả cao.

Từng tấm ngọc giản ghi lại nội dung của Tây Du Ký truyền khắp các châu phủ, sau đó Châu Thứ Sử, Thái Thú các châu đích thân chủ trì, bản in được xuất bản một lượng lớn, sau đó được phát đến các nơi.

Từng quyển sách còn thơm mùi mực được đưa đến rất tay rất nhiều người.

Trong hoàng cung, Cơ Minh Nguyệt tò mò nhìn tấm bìa kỳ lạ biết ba chữ “Tây Du Ký”. Trong Thánh Viện, trong mắt vô số học tử phát ra ánh sáng mang theo tâm tình hành hương, lật giở trang đầu tiên.

Trên đồng ruộng, các bách tính duỗi thẳng thân người gầy gò tham lam hít mùi mực tỏa ra từ những trang sách. Trước thời khắc này, không có ai biết “Tây Du Ký” là sách như thế nào.

Nhưng tất cả mọi người, đều khát vọng được đọc nó. Bởi vì đây là kiệt tác của Diệp Ninh.

Đối với Diệp Ninh, bọn họ có kỳ vọng rất cao. Loại kỳ vọng này, vượt qua tất cả.

Tin tưởng, không cho phép có bất kỳ sự nghi ngờ nào.

Bọn họ theo bản năng cho rằng, đây nhất định là một áng hùng văn từ xưa đến nay.

Chỉ là tất cả văn nhân từng đọc sách, khi lần đầu tiên cầm được “Tây Du Ký”, đều lộ ra thần sắc kinh ngạc.

“Vì sao… lại dày như thế?”

Thật ra toàn văn “Tây Du Ký” cũng không tính là dày, cũng chỉ là độ dày của một cuốn sách bình thường trong mắt hậu thế mà thôi.

Nhưng vấn đề là, sách của những Á Thánh khác, lại không dày như thế, có bản miễn cưỡng mới thể thành một quyển sách, có bản thậm chí chỉ là một đoạn văn chương.

Đối với bách tính mà nói, độ dày không phải vấn đề. Nhìn thấy sách dày, ngược lại rất vui mừng.

Bọn họ không có nhiều hiểu biết, chỉ là thông qua sự thông minh lanh lợi của bách tính bình thường mà nói, dường như càng dày càng hiện ra có chút thực tế. Mọi người với đủ các loại tâm tình khác nhau.

Vô số người lật mở sách. Sau đó… ngây người.

“Đây là cái quỷ gì vậy?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!