Chương 1062: Tây Du nổi tiếng 3
Trong hoàng cung, Cơ Minh Nguyệt nhíu mày thật sâu. Nàng phát hiện một chuyện vô cùng chấn kinh.
Quyển sách này của Diệp Ninh, vậy mà lại là một cuốn tiểu thuyết thoại bản.
“Tại sao hắn lại dám?”
“Lẽ nào hắn cho rằng đây là một chuyện nhỏ có thể muốn làm gì thì làm sao?”
“Hắn làm như thế, lẽ nào không sợ dẫn đến sự chỉ trích của người thiên hạ sao?”
Phản ứng đầu tiên là Cơ Minh Nguyệt, là lo lắng.
Không phải vì bản thân, mà là vì Diệp Ninh.
Nàng so với bất kỳ người nào đều hiểu rõ, người thiên hạ mong chờ như thế nào đối với quyển sách này của Diệp Ninh. Nhưng thế mà hóa ra đây lại là một quyển tiểu thuyết thoại bản không có ý nghĩa gì!
Điều này chắc chắn sẽ khiến cho rất nhiều người giống như bị giáng một gậy vào đầu.
Ở bên cạnh nàng, Tiêu Thiển Thiển cũng đang lật đọc “Tây Du Ký”, nhưng lại mím môi cười, nói.
“Bệ hạ quá lo rồi, Diệp đại nhân sao có thể sẽ lo lắng lời chỉ trích của của người thiên hạ chứ? Hơn nữa, với uy vọng bây giờ của hắn mà nói, người thiên hạ có ai dám đi chỉ trích hắn đây? Đến địa vị cao bây giờ của hắn, cái nhìn của toàn bộ người thiên hạ, đều giống như gió nhẹ vậy, đã không ảnh hưởng đến hắn một chút nào… Hơn nữa, chưa chắc người thiên hạ sẽ không thích quyển tiểu thuyết này, ngược lại ta cảm thấy, con khỉ này được viết rất ngây thơ, cũng có mấy phần thú vị.
Cơ Minh Nguyệt nghe xong, suy nghĩ kỹ một chút, quả nhiên là loại đạo lý này. Nàng đây là quá quan tâm sẽ loạn. Nhất thời nghĩ nhiều rồi.
Cơ Minh Nguyệt cười, nói.
“Có lý, hắn còn không lo lắng, thì ta lo lắng cái gì? Hơn nữa, tên gia hỏa Diệp Ninh này, từ trước đến này đều làm những chuyện khiến người khác không hiểu, nhưng vẫn luôn rất có thâm ý, cuối cùng kết quả thường xuyên khiến cho người khác kinh ngạc, cũng được, trẫm sẽ thành thành thật thật đọc quyển sách này, xem thử câu chuyện của con khỉ, rốt cuộc là cái gì!”
Hai nữ tử rơi vào im lặng.
Hai người cứ đọc như thế, nên đã quên thời gian.
Mà lại tranh luận tương tự, cũng tồn tại ở rất nhiều nơi.
Trong Thánh Viện.
Có học tử khó mà tin được.
“Tác phẩm này của Diệp Thánh, thật sự có chút, có chút…”
Hắn ta kìm nén hồi lâu, cũng khó có thể nói ra bốn chữ “ly kinh phản đạo”.
Đường đường tác phẩm của Á Thánh. Kết quả lại là tiểu thuyết thoại bản. Đây là đạo lý gì?
“Câm miệng, không biết tường tận, làm sao dám đánh giá? Đọc sách!”
Đại Nho thổi râu trợn mắt, tức giận nói.
Học tử lập tức lộ ra thần sắc xấu hổ, sau đó ngồi xuống. Mà bản thân Đại Nho, trong lòng cũng đang lẩm bẩm.
“Tiểu thuyết thoại bản này, có cái gì để mà viết chứ? Giải trí mà thôi.”
Nhưng mà tay vẫn là bất giác lật sách, từ đầu đến cuối mắt vẫn không ngừng nhìn. Cứ đọc rồi đọc, cũng bắt đầm trầm mê vào trong đó.
Mới bắt đầu, vẫn còn tiếng ồn ào nói chuyện, sau đó dần dần không còn một tiếng động, chỉ có tiếng lật sách không ngừng vang lên.
Nhân gian.
Bách tính đọc quyển sách này, có người biết nhiều chữ, đọc giống như là tìm được bảo vật, có người biết ít chữ, còn chuẩn bị từ điển, rất nhiều người không biết chữ, thì dứt khoát chuyển ghế, mời người đọc sách đến đọc cho bọn họ.
Mới bắt đầu, bọn họ vẫn còn có chút lo lắng.
Cảm thấy trình độ của bản thân không đủ, có thể sẽ không hiểu được ý nghĩa trong đó.
Tác phẩm của người học rộng biết nhiều bình thường, bọn họ đọc cũng là vô cùng khó hiểu, nếu như không có danh sư dạy, tự mình nghiên cứu, sợ rằng cả đời cũng không biết được chính đạo.
Trong suy nghĩ của bọn họ, tác phẩm của Á Thánh, vậy thì nhất định giống như thiên thư vậy. Căn bản không phải là thứ mà những người dân dã như họ có thể hiểu được.
Nhưng ai ngờ được. Vừa mới đọc, đã khó mà dự đoán trước được.
Câu chuyện này, vậy mà lại dể hiểu như thế! Đúng vậy. Dễ hiểu.
Tiểu thuyết thoại bản mà!
Đối với tiểu thuyết thoại bản mà nói, hiểu nó có thể có gì khó sao?
Dù sao thứ như tiểu thuyết thoại bản, bản thân nó đã là để cho bách tính đọc. Đọc không hiểu, cũng có người kể chuyện kể.
Một câu chuyện, bọn họ vẫn là đọc hiểu được.
Hơn nữa câu chuyện này, nghe có vẻ vô cùng đặc sắc.
Cuộc đời này của bọn họ không có kinh nghiệm gì, cả đời nơi sinh sống, có thể đều không vượt quá phạm vi trăm dặm, vì thế rất khó hi vọng bọn họ có sức tưởng tượng.
Nhưng mà thông qua quyển sách này, dường như trong chớp mắt bọn họ đã mở ra thế giới quan của mình. Hóa ra, thế giới này lại rộng lớn như vậy.
Ở vùng Đông Hải, vậy mà có một ngọn núi, tên là Hoa Quả Sơn. Trên sườn núi Hoa Quả Sơn, có một đất nước, tên là Ngạo Lai. Trên ngọn núi, còn có một con khỉ.
Một con khỉ khiến cho người khác nhìn một chút, đã không kìm được mà yêu nó.
Làm Hầu Vương, cầu đại đạo, bái tổ sư, học bản lĩnh, xuống Địa Phủ, xông vào Long Cung… Tất cả nững câu chuyện này, vô cùng kỳ lạ, nhưng lại rất đặc sắc.