Nếu như có thể làm được đến bước đó, đương nhiên muốn làm gì thì làm. Lẽ nào không có ai có thể làm được đến bước đó sao?
Đương nhiên có.
Đừng nói là Ma Đế đích thân ra tay.
Cho dù là Hoang Tôn, cũng có thể nói là dễ như trở bàn tay. Nhưng vấn đề đến rồi.
Bọn họ căn bản không thể nào đi vào được thế giới này.
Trước mắt tọa độ thông đến thế giới này, vẫn còn là một ẩn số.
Hư không vô cùng rộng lớn, cho dù là bọn họ, cũng không thể nào xuyên qua hư không, ở trong hư không mênh mông tìm kiếm một thế giới không hề bắt mắt.
Không tìm được thực thể của thế giới, vậy thì chỉ có thể đi vào từ thông đạo này.
Nhưng mà thực lực của bọn họ, lại vượt xa cực hạn mà thế giới đó có thể gánh chịu được. Vì thế bọn họ căn bản không thể nào đi vào.
Có thể đi vào, không đối kháng được với Diệp Ninh.
Người có thể đối kháng với Diệp Ninh, lại không thể đi vào. Giống như là đã đi vào một vòng tuần hoàn.
Trong Tiên Giới có không ít người đang nghiến răng nghiến lợi.
“Có bản lĩnh ngươi ra ngoài, trốn ở Hạ Giới thì có bản lĩnh gì?”
Thế mà bọn họ lại cảm nhận được cảm giác thất bại ở trên người một kẻ chân đất Hạ Giới không đáng nhắc đến. Đây là điều bọn họ không thể nào chấp nhận được.
Hơn nữa càng đừng nói, Cao Hải Vân còn chết ở trong tay Diệp Ninh. Đây đúng thật là khiêu khích đối với Tiên Giới.
So với Tiên Giới nhảy lên nhảy xuống, ngược lại Ma tộc lại hiện ra bình tĩnh hơn nhiều. Bởi vì Hoang Tôn đang cố kiểm soát thế cục.
Hắn ta đã trao đổi với Đế Tôn.
Nếu như loại tình huống hiện tại vẫn luôn duy trì, vậy thì thật ra cũng không tệ.
Dù sao bọn họ cũng không làm gì được Diệp Ninh, vậy thì giống như Tiên Giới vậy, cứ để thế là được. Dù sao Mặc Ly ở bên người Diệp Ninh, nhất định là không cần suy nghĩ đến vấn đề an toàn.
Bây giờ bọn họ đã biết, không phải Diệp Ninh muốn giữ người, mà là Mặc Ly không muốn quay về.
Đối với chuyện Mặc Ly không muốn quay về, đương nhiên bọn họ tức giận, nhưng đây chỉ là chuyện thứ yếu, nếu như Mặc Ly thật sự là dị số của Ma Giới, bọn họ cũng sẽ không tính toán những thứ vặt vãnh này.
Sống yên bình ở Hạ Giới, cũng tốt hơn vạn lần so với việc rơi vào trong tay của Tiên Giới.
Đương nhiên, tốt nhất khẳng định vẫn là có thể quay trở lại Ma tộc, ở dưới mí mắt của bọn họ, thành thành thật thật ở đó. Nhưng muốn làm đến bước này, nhất định là phải giải quyết vấn đề của Diệp Ninh.
Ngoại trừ tên đó bị choáng đầu, bản thân từ Hạ Giới đến chiến trường Tiên Ma. Nếu không, ai cũng không có cách gì.
Vậy thì hắn sẽ chủ động ra ngoài sao? Rõ ràng không có người nào cho rằng hắn sẽ làm như thế.
Trên đời này làm sao có thể có người ngu xuẩn như thế?
Nhưng rất nhiều người ở Hạ Giới, lúc này đều cảm thấy bất an. Ví dụ như Thái Hướng Cao.
Hắn nhìn thấy Diệp Ninh ngồi khoanh chân, đang thỏa mãn phẩm trà, hắn chau mày thật sâu.
“Diệp huynh, chắc là huynh sẽ không nghĩ đến chuyện tự mình chạy đến chiến trường Tiên Ma đó chứ?”
Hành động uống trà của Diệp Ninh dừng lại.
Dường như trong chớp mắt Thái Hướng Cao đã chắc chắn vậy, cả mặt khổ sở nói.
“Trời ạ, huynh thật sự muốn đi!”
Diệp Ninh phất phất tay, cười nói.
“Làm sao có thể, ta cũng không ngốc.”
Rõ ràng Thái Hướng Cao không tin.
Trong ánh mắt của hắn toát ra thông tin rất đơn giản.
“Huynh đừng có gạt ta!”
Thái Hướng Cao tự cho rằng bản thân là thuộc hạ lâu đời dưới trướng Diệp Ninh, hiểu biết đối với Diệp Ninh, tuyệt đối là vượt qua người bình thường. Phong cách làm việc từ trước đến nay của Diệp Ninh, chính là nổi bật một điều tìm chết.
Rõ ràng biết trên núi có hổ nhưng vẫn cứ lên núi, đây là trạng thái bình thường của Diệp Ninh.
Nơi nào nguy hiểm, nơi nào không thể đi, thì hắn càng muốn đi đến chạm vào. Vì thế lần này, Thái Hướng Cao không đợi Diệp Ninh lên tiếng trước, bản thân hắn ta đã dự đoán được. Người dự đoán trước không chỉ có hắn ta, còn bao gồm cả Nam Cung Lương Nhân.
“Diệp đại nhân, hôm nay khác ngày trước, chiến trường Tiên Ma có vô số cường giả của hai giới Tiên Ma, mức độ nguy hiểm ngài không thể nào tưởng tượng được, những nguy hiểm trong quá khứ ngài từng trải qua, tất cả cộng lại phóng lớn lên một vạn lần, có lẽ cũng không bằng một phầm trăm của chiến trường Tiên Ma, bây giờ ngài ở thế giới này, chấp chưởng ý niệm chúng sinh, thi triển quyền lực của thiên đạo, nên mới ngăn cản được bọn họ, nhưng một khi ra ngoài, những ưu thế này của ngài đều sẽ không còn tồn tại, đây chắc chắn là tìm chết!”
Nam Cung Lương Nhân nói rất nghiêm túc.
Cho dù là Thái Hướng Cao không lên tiếng, hắn ta cũng sẽ nói.
Phong cách làm việc của Diệp Ninh hắn ta cũng hiểu, thật ra hắn ta đã sớm nhìn ra, Diệp Ninh có lòng không an phận, đã sớm suy nghĩ đến chiến trường Tiên Ma dạo một vòng.