Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 1085: CHƯƠNG 1085: THẾ GIỚI HẮC ÁM ĐƯỢC HÌNH THÀNH 2

Nhưng Nam Cung Lương Nhân đã quyết định.

Lần này, hắn ta sẽ không để mặt cho Diệp Ninh làm bừa, nếu như hắn nhất định muốn đi vào chỗ chết, Nam Cung Lương Nhân chỉ có thể không tiếc bất kỳ giá nào để ngăn cản hắn. Nhìn dáng vẻ hai người cau mày thật chặt, Diệp Ninh có chút bất lực.

Thật ra tâm tư của hắn không khó đoán.

Người ở bên cạnh có thể nhìn ra thuộc loại tình huống bình thường.

Trên thực tế ngay từ khoảnh khắc hiến trường Tiên Ma được kết nối, Diệp Ninh đã quyết định muốn mở mang tầm mắt. Không có gì nghi ngờ, chiến trường Tiên Ma là một nơi tràn đầy nguy hiểm.

Nguy hiểm ở đó vô cùng lớn, lớn đến mức chỉ cần không cẩn thận một chút, thì sẽ mất tính mạng. Nhưng đó không phải vừa đúng với ý của Diệp Ninh sao?

Thế giới này đã không có thử thách gì nữa.

Có lẽ chỉ có chiến trường Tiên Ma mới có thể mang đến cho hắn trải nghiệm vui vẻ.

Nhưng điều hắn không ngờ được là, thế mà chuyện này lại phát triển trở nên quỷ dị như vậy.

Từ khi Ma tộc xông vào, bố trí Đại Dạ Di Thiên, toàn bộ thế gian đều vượt ra ngoài tầm kiểm soát của Diệp Ninh.

“Không giấu gì ngươi, ta đúng là từng nghĩ đến đi chiến trường Tiên Ma, nhưng mà bây giờ, cho dù ta muốn đi, cũng tạm thời không thoát thân được.”

Diệp Ninh thở dài nói.

“Thật sao?”

Thái Hướng Cao bán tín bán nghi.

“Đương nhiên là thật, bây giờ tầm nhìn của mọi người đã chuyển hướng khỏi chủ đề chính, mọi người đã quên thế giới này của chúng ta, rốt cuộc nguy hiểm chân chính là chúng ta sắp phải đối mặt là cái gì, là Tiên Giới và Ma Giới sao? Thật ra không phải.”

Ánh mắt của Diệp Ninh dần dần trở nên nghiêm túc. Nguy hiểm chân chính?

Hai người hai mắt nhìn nhau.

Trong mắt Nam Cung Lương Nhân lộ ra thần sắc suy nghĩ.

“Thế giới hắc ám, đến gần rồi?”

Diệp Ninh nặng nề gật đầu, nói.

“Vào lúc ta chấp chưởng ý niệm chúng sinh, khiến cho uy lực của thế giới áp lên trên người mình, ta đúng là có một loại cảm giác động vào được đến thiên đạo, ta cảm thấy tâm ý của ta, chính là thiên ý, nhưng đó chỉ là ảo tưởng, sức mạnh quá mạnh mẽ sẽ khiến cho người ta lạc đường, lúc ta thanh tỉnh thì đã biết, sức mạnh của ta đến từ chúng sinh, nếu như ta thật sự cho rằng bản thân có thể đại biểu cho thiên đạo, vậy thì chúng sinh sớm muộn gì cũng vứt bỏ ta, đi xa rồi quay lại vấn đề chính, khi ta đạt đến được trạng thái chưa từng có, ta có thể cảm nhận được rõ ràng, nguồn gốc của thế giới này, khắp các nơi các góc của toàn bộ thế giới, đều phản chiếu vào trong mắt ta, ta giống như là đôi mắt của thế giới, thông qua góc độ khác nhau, nhìn thấy rất nhiều rất nhiều thứ…”

Thái Hướng Cao không nhịn được hỏi.

“Cụ thể là huynh đã nhìn thấy thứ gì?”

Diệp Ninh cười nhẹ một tiếng, nói.

“Quá nhiều rồi, ví dụ như những thế giới khác ở bên ngoài, hai thế giới giống như là đang nhìn nhau thông qua một khoảng không gian hư không không tính là quá xa, ví dụ như vũ trụ mênh mông, thậm chí là quỹ đạo của thế giới mạnh mẽ trong quá khứ, ta nhìn thấy trong dòng sông thời gian trong quá khứ, được in dấu ở trong thời gian, từ thế giới này lần lượt xuất hiện cường giả tuyệt thế, bọn họ bước lên con đường chưa biết, người đi ra cuối cùng, trên người mặc quan phục màu đen của Viện giám sát, bên cạnh đeo một bình rượu.”

Ánh mắt Thái Hướng Cao trở nên nhu hòa.

“Là Giám Chính đời đầu tiên.”

Suy đoán của Nam Cung Lương Nhân, cuối cùng đã được Diệp Ninh chứng thực.

Tình bạn giữa Giám Chính đời đầu tiên và Cơ Hạo Thiên, là chủ đề muôn thuở của Đại Chu.

Bởi vì đây không chỉ là lời hứa của hai nam nhân với nhau, mà còn là khởi đầu của một thời đại. Giám Chính đời đầu tiên cho rằng Cơ Hạo Thiên đã rời khỏi thế giới này.

Vì thế sau khi gắn bó với Đại Chu hơn ngàn năm, cũng đã buông bỏ tất cả gánh nặng, bước lên con đường tìm kiếm người bạn. Chuyến đi lần này của ông ấy, con đường phía trước mênh mông vô tận, chưa biết sống chết.

Nhưng lại không biết, bản thân đang đi ngược hướng, Cơ Hạo Thiên chỉ là bị giam cầm ở trong phong ấn.

“Còn có cái gì nữa?”

Nam Cung Lương Nhân trầm mặc một lúc, tiếp tục hỏi.

Trực giác nói với hắn ta, Diệp Ninh còn chưa nói đến trọng điểm.

“Còn có, một thế giới cực lớn, thậm chí có thể nói là so với Tiên Giới còn lớn hơn, đang đến gần, hơn nữa đã càng ngày càng gần, dường như ta cảm nhận được cỗ khí tức lạnh lùng mà vô tình đó…”

Trong đôi mắt của Diệp Ninh, lóe lên một tia ngưng trọng. Đúng thế, hắn cảm nhận được thế giới hắc ám đang đến gần.

Lúc trước mọi người vẫn luôn nói, thế giới hắc ám đang đến gần.

Nhưng bởi vì vẫn luôn không đến, nên cảm thấy có chút may mắn. Có lẽ khoảng cách nó đến còn rất lâu.

Hoặc là nó căn bản sẽ không đến.

Nhưng mà lúc này, hắn biết tất cả may mắn đều bắt buộc phải thu liễm lại, bởi vì ác mộng thật sự đang đến gần. Nó ở ngay trước mắt!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!