Đợi đến khi cường giả Kiếm Tông đi đến thông đạo, người kích phát kiếm tơ, đã sớm rời đi. Bởi vì chuyện này, cường giả Kiếm Tông vô cùng tức giận.
Vì thế, bắt đầu từ lúc này, Nam Cung Lương Nhân đã biết còn có một loại khả năng khác, có lẽ Diệp Ninh không hề rơi vào trong tay của Tiên Giới.
Đương nhiên, điểm này không thể chắc chắn được.
Hắn ta cũng không thể bảo đảm tin tức mà mình có được một trăm phần trăm là thật. Vì thế hắn ta dự định đi điều tra lần cuối cùng.
Ban đêm lẻn vào thiên lao.
Phàm là trọng phạm, đều bị giam vào trong thiên lao.
Khi Nam Cung Lương Nhân phục dịch ở chiến trường Tiên Ma, đã từng đi vào thiên lao, nên có hiểu biết nhất định.
Dựa vào một chút hiểu biết nào, hắn ta đi vào trong thiên lao, mới bắt đầu cũng xem như là thuận lợi, sau đó vẫn là bị phát hiện, Cổ Tiên Tôn đích thân ra tay, bắt lấy hắn ta.
Nhưng Nam Cung Lương Nhân không hề hối hận vì bản thân đã mạo hiểm.
Nhìn có vẻ đây là đây là chuyện rất ngu ngốc vì một khả năng không chắc chắn mà cược tính mạng của mình, nhưng trên thực tế, từ trước đến nay Nam Cung Lương Nhân đều không quan tâm sống chết.
Đối với hắn ta mà nói, khi hắn ta phát hiện trong thiên lao không có Diệp Ninh, hắn ta đã đạt được mục đích rồi. Có lẽ, Diệp Ninh thật sự không rơi vào trong tay của Tiên Giới.
Sau khi làm rõ điểm này, Nam Cung Lương Nhân cũng không cần phải quan tâm cái gì nữa. Cho dù là sống chết của bản thân mình.
Chính bởi vì như thế, Cổ Tiên Tôn dùng hết thủ đoạn dày vò, cũng không có được bất kỳ tin tức có tác dụng nào từ chỗ hắn ta.
Ý chí của hắn ta kiên định, khiến cho Cổ Tiên Tôn thẹn quá hóa giận, nên mới có hành động chém đầu của Nam Cung Lương Nhân, treo lên trên tường thành. Nếu như nói là làm tổn thương, thật ra vẫn là thứ yếu.
Đối với Tiên Quân mà nói, đừng nói là chỉ còn đầu, cho dù chỉ còn một tia chân linh, cũng có thể trùng sinh lần nữa. Đối xử với Nam Cung Lương Nhân như thế, thật ra ý nghĩa sỉ nhục lớn hơn.
Không có gì bất ngờ, Nam Cung Lương Nhân có thể sẽ bị treo ở đây rất lâu, mười năm, trăm năm, ngàn năm, sinh mệnh của tiên nhân rất dài.
Dài đến mức thời gian hiện ra có chút không có ý nghĩa gì.
Nhưng trong lòng Nam Cung Lương Nhân lại chắc chắn một điểm, đó chính là bản thân sẽ không thể bị treo cổ ở đây lâu như vậy. Bởi vì nếu như Diệp Ninh không rơi vào trong tay của Tiên Giới, hơn nữa còn có thể có tự do.
Vậy thì khi Diệp Ninh biết Nam Cung Lương Nhân bị giam cầm ở đây, tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Tuy xuất phát từ tận đáy lòng, Nam Cung Lương Nhân không hề hi vọng Diệp Ninh đến cứu hắn ta.
Bởi vì nguy hiểm quá lớn.
Nhưng hắn ta hiểu rất rõ, nếu như Diệp Ninh có thể vứt bỏ hắn ta, vậy thì Diệp Ninh sẽ không còn là Diệp Ninh nữa. Hắn nhất định sẽ đến.
“Là hắn sao?”
Nam Cung Lương Nhân lẩm bẩm một mình.
Hắn ta mở to đôi mắt mơ hồ, nhìn ánh sáng nhiều năm mang theo khí thế dời núi lấp biển đang điên cuồng xông đến đây kia.
Trong ánh sáng nhiều màu đó, một thân ảnh gầy gò giơ nanh múa vuốt, tuy là hình người, nhưng cả người đầy lòng, miệng sấm sét, người mặc kim giáp, ánh sáng phát ra ánh sáng màu vàng, trong tay cầm một cây gậy dài.
“Yêu tộc?”
Đầu tiên trong lòng Nam Cung Lương Nhân chấn động, tại sao lại là Yêu tộc? Nhưng trong nháy mắt, lại cảm thấy không đúng.
“Nó, nó là con khỉ kia!”
Trong mắt của hắn ta lộ ra thần sắc khó tin.
Đương nhiên Nam Cung Lương Nhân từng đọc “Tây Du Ký”.
Bây giờ nhìn thấy dáng của con khỉ, hắn ta lập tức có cảm giác quen thuộc. Đây không phải là con khỉ dưới ngòi bút của Diệp Ninh sao?
Thế mà nó lại đến hiện thực?
Nam Cung Lương Nhân nhìn thấy kỹ, càng ngày càng chắc chắn, bởi vì khí tức phức tạp toát ra từ trên người còn khỉ, vô cùng hiếm thấy, có yêu khí, có chính khí cuồn cuộn, có văn khí, không phải con khỉ đó, thì còn có thể là cái gì?
Con khỉ cũng đang nhìn hắn ta.
Trong đôi mắt lóe lên sự bàng hoàng. Nó cũng cảm thấy Nam Cung Lương Nhân rất quen thuộc. Nhưng loại quen thuộc này, không phải là từng gặp.
Khi nó còn ở trong sách, đương nhiên không thể không thể có nhận thức đối với thế giới bên ngoài. Loại quen thuộc này, đến từ khí tức ở trên người Nam Cung Lương Nhân.
Lúc trước từng nói, sở dĩ con khỉ có thể xuất thế, có rất nhiều loại điều kiện khắc nghiệt, nó là sự ngưng tụ của sức mạnh Nhân đạo, vì thế đương nhiên trên người có dấu ấn sâu sắc của Hạ Giới.
Khi Diệp Ninh rời đi, từng để lại chiêu sau, phàm là sinh linh sinh sống từ ba năm trở nên lên ở Hạ Giới, đều có loại khí tức này. Loại khí tức đặc biệt này, dùng để phân biệt người ngoài và người của mình.
Nếu như con khỉ là sự ngưng tụ của sức mạnh Nhân đạo, đương nhiên vô cùng quen thuộc với loại khí tức này. Trong chớp mắt nó đã biết, Nam Cung Lương Nhân là người của mình.