Nhất thời ánh mắt của nó trở nên dữ tợn.
Nó đến đây, là vì đưa Diệp Ninh quay trở về, nhưng cũng không chỉ có Diệp Ninh, chỉ cần là người của mình, nó đều sẽ đưa về.
“Ha!”
Cây gậy sắt ở trong tay vung lên giống như cối xay gió, khoảnh khắc nó đánh xuống, giống như thái sơn áp đỉnh vậy, trực tiếp đánh thẳng về hướng tường thành của Cổ Thành! Cảnh tượng này, trong chớp mắt khiến cho trán Nam Cung Lương Nhân đổ đầy mồ hôi lạnh.
“Dừng tay!”
Nam Cung Lương Nhân có thế nào cũng không ngờ được, vậy mà con khỉ lại trực tiếp ra tay trong tình huống không có bất kỳ sự giao lưu nào. Không chỉ ra tay, mục tiêu của nó còn là tường thành Cổ Thành.
Nó muốn làm cái gì?
Tường thành Cổ Thành kiên cố như thế nào, đây là bức tường được xây dựng để đề phòng xâm chiếm của Ma tộc, sao có thể là thứ dùng sức của mình ngươi mà có thể phá vỡ được?
Hành động như vậy, đúng thật là kiến càng rung cây.
Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, Nam Cung Lương Nhân đã cảm thấy chấn động. Bởi vì trong Cổ Thành xuất hiện khí tức mạnh mẽ.
“Tặc tử, ngươi dám!”
Là Cổ Tiên Tôn trực tiếp ra tay.
Đây rõ ràng là tín hiệu không hề tầm thường.
Loại cấp bậc như Cổ Tiên Tôn, không gặp phải nguy hiểm thật sự, tuyệt đối sẽ không thể nào ra tay. Đổi thành người bình thường, tấn công tường thành đúng thật chính là kiến càng rung cây, không biết tự lượng sức mình. Tường thành sẽ không có chuyện gì, ngược lại người ra tay sẽ bị phản phệ.
Nhưng bây giờ Cổ Tiên Tôn lại trực tiếp ra tay. Điều này nói rõ cái gì?
Nói rõ dường như con khỉ thật sự có thực lực uy hiếp đến Cổ Thành! Nhưng chuyện này sao có thể?
Nó chỉ là một nhân vật ở trong sách.
Lẽ nào tạo vật từ hư không, lại có thể so sánh được với Tiên Tôn sao?
Đúng vào lúc Nam Cung Lương Nhân đang chấn động, Cổ Tiên Tôn đã giết đến.
Một chiếc chuông màu xanh nhạt bay ra, ngăn lại uy lực vô cùng vô tận của con khỉ.
Tiếp đó Cổ Tiên Tôn lóe lên xuất hiện, theo sau có đến hàng ngàn hàng vạn tôn tiên nhân. Đương nhiên Cổ Thành còn có nhiều tiên nhân hơn.
Nhưng bọn họ không có không gian ra tay.
Đến ngay cả Cổ Tiên Tôn cũng đã ra tay, nói rõ đây là cuộc chiến cấp bậc Tiên Tôn, người bình thường không thể nhúng tay vào, có thể khiến cho hàng vạn tôn tiên nhân tham gia, đã nói rõ thực lực hùng hậu của Cổ Thành.
“Thế mà lại là một con Yêu Hầu!”
Cổ Tiên Tôn nhìn chằm chằm vào con khỉ, chau mày lại.
“Không đúng, hình như có chút cổ quái!”
Đương nhiên ông ta cũng phát hiện khí tức phức tạp kia trên người con khỉ.
Hơn nữa quan trọng nhất là, ông ta có một loại cảm giác, tuy con khỉ nhìn có vẻ tràn đầy linh tính, nhưng chỉ riêng thiếu đi khí tức của sinh mệnh, là vật sống, nhưng cũng không phải là vật sống.
Đây là tình huống gì?
Ánh mắt của Cổ Tiên Tôn càng ngày càng ngưng trọng.
Thế gian này chuyện có thể khiến cho ông ta nhìn không thấu, đã rất ít rồi.
“Nếu như là Yêu tộc, tại sao dám phản bội Tiên Giới?”
Có người hét lên, ý đồ muốn trấn áp bằng đại nghĩa.
Tiên Giới là một thế giới lớn rộng mở, trong đó có một lượng lớn Yêu tộc, không thiếu sự tồn tại của Yêu Tôn, Yêu Đế.
Khi còn ở Tiên Giới, tranh đấu giữa người với người, đương nhiên yêu với người cũng sẽ có tranh đấu, nhưng bất luận là Nhân tộc hay là Yêu tộc, chỉ cần đến chiến trường Tiên Ma, thì chính là người trên cùng con đường.
Dù sao bọn họ là bảo vệ Tiên Giới.
Về mặt điểm này, bọn họ đều là có mục tiêu chung.
Vì thế, nếu như con khỉ là Yêu tộc, thì không nên tấn công Cổ Thành.
Nhưng, rõ ràng con khỉ hoàn toàn khác.
Nó nhếch miệng, lộ ra cái miệng đầy răng nanh sắc bén, trong đôi mắt lộ ra địch ý càng ngày càng đậm. Giây tiếp theo, thế mà lại táo bạo ra tay.
Một gậy vung lên, trực tiếp xông về phía Cổ Tiên Tôn.
Đây là không đánh thì thôi, nếu như đánh thì phải chiến đấu với sự tồn tại mạnh nhất.
“Hay cho một con Yêu Hầu, thật sự cho rằng bản tôn sợ ngươi sao?”
Ánh mắt của Cổ Tiên Tôn nghiêm khắc.
Sự quyết đoán của con khỉ, khiến cho ông ta có loại cảm giác bị coi thường. Ngón tay búng nhẹ một cái, chuông cổ vang vọng.
Sóng âm lăn tăn, tấn công giống như dờ núi lấp biển. Sóng nối tiếp sóng.
Nhưng mà con khỉ vẫn như trước không sợ, dựa vào cơ thể kim cang rắn chắc của bản thân, trực tiếp chính diện giết đến. Sóng âm có thể xé nát tất cả, nhưng lại không thể xé nát cơ thể của con khỉ.
“Bày trận!”
Trên tường thành có người lớn tiếng hô.
Nếu như cổ thành vì để bảo vệ, vậy thì nhất định là có đại trận thủ thành.
Trong nháy mắt trận pháp đã được phát động, chớp mắt đã nhìn thấy cát vàng ngập trời, che khuất bầu trời, cho dù là Tiên Quân, cũng không thể nào nhìn rõ được mọi thứ phía trước.
Đây là đại trận Cửu Thiên Thập Địa Hoàng Sa Di La.
Một khi phát động, có thể vây chết kẻ thù.