Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 1113: CHƯƠNG 1113: NGUỐC GỐC CỦA VẠN GIỚI 3

Chương 1113: Nguốc gốc của vạn giới 3

“Ta là ngươi.”

Đối phương nhẹ nhàng nói, giọng nói cũng là của Diệp Ninh, có một cỗ sức mạnh khiến người khác tin tưởng.

“Tại sao ngươi lại là ta?”

Diệp Ninh chau mày hỏi.

“Ta là Diệp Ninh, ngươi cũng là Diệp Ninh, chúng ta đều là Diệp Ninh, ngươi có thể coi ta là cái bóng của ngươi… Có lẽ, đổi một cách nói khác khiến cho ngươi dễ chấp nhận hơn, ta, chính là hệ thống của ngươi!”

Đối phương cười.

“Hệ thống?”

Diệp Ninh hít một hơi thật sâu, không nói gì, đợi câu nói tiếp theo.

Hắn biết hệ thống xuất hiện trong loại tình huống này, nhất định có chuyện rất quan trọng muốn nói với hắn. Cái gọi là xuyên không, cái gọi là thế giới hắc ám, tất cả những điều này, cũng nên có đáp án rồi.

“Đi theo ta.”

Hệ thống chắp tay sau lưng, đi về phía trước.

Thế giới trống rỗng này, vốn dĩ cái gì cũng không có, nhưng hệ thống vừa mới phất tay, vạn vật đã hiện ra, chỉ thấy non xanh nước biếc, đình đài lầu các, mây trắng bây lượn, chim thú côn trùng, cảnh quan tuyệt đẹp, hiếm có trên thế gian.

Diệp Ninh đi theo bước chân của hắn ta đi về phía trước, đi qua một vùng đất mọc đầy cây cỏ xanh tươi và những bông hoa màu vàng, đến trước một thác nước.

Thác nước rộng lớn, chỉ riêng chiều ngang đã đến hàng ngàn trượng, còn về độ cao, thì không thể đo đếm được. Nhưng thác nước khổng lồ như thế, lại không phát ra bất kỳ âm thanh nào.

“Ngươi đi về phía trước, ngươi có thể nhìn thấy tất cả những gì mà mình muốn nhìn thấy.”

Hệ thống nói.

“Tất cả những gì ta muốn nhìn thấy?”

Diệp Ninh suy nghĩ trong lòng. Đứng ở bên bờ. Ta muốn nhìn thấy cái gì?

Một nỗi hoài niệm từ tận sâu trong đáy lòng, dâng lên. Sau đó thác nước thay đổi.

Giống như một chiếc máy chiếu khổng lồ, trên chiếc màn hình đó, chiếu lên ánh sáng rực rỡ của thế giới. Diệp Ninh nhìn thấy rõ ràng thế giới mà mình nhớ thương ở trong lòng.

Có xe cộ đi lại trên đường bê tông của thành phố.

Có máy bay, xe lửa, tàu thuyền di chuyển trên không trung, mặt đất, mặt nước, chở từng người từng người một. Có căn tin trường đại học tỏa ra mùi thơm nồng nặc của thức ăn.

Có những người bán hàng đầy xe dọc theo đường phố.

Đây là cái gì?

Đây là hơi thở của cuộc sống.

Kiếp trước của Diệp Ninh, vô cùng bình thường, là một người làm công bình thường, cha mẹ mất từ khi hắn còn nhỏ, bà nội nuôi hắn trưởng thành, vừa mới tốt nghiệp đại học, bà nội cũng qua đời, sau đó bản thân cô đơn một mình, vật lộn trong xã hội.

Không đúng, cũng không thể nói là lăn lộn, có lẽ là uổng phí thời gian đi.

Dù sao hắn cũng không cảm thấy sự cố gắng của bản thân có được báo đáp cái gì, cực khổ cả đời, cuối cùng vẫn là người làm công. Nếu như không có gì bất ngờ, cuộc sống của Diệp Ninh, có lẽ sẽ tiếp tục như thế đi?

So với thế giới ở kiếp trước, đương nhiên Diệp Ninh càng thích thế giới này hơn. Ít nhất ở đây, hắn có thể tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại.

Nhưng dù sao đó cũng là quê hương của mình, trong lòng vẫn là có một chút nhớ mong. Bây giờ nhìn thấy, nhớ nhung cũng biến mất.

Thế giới đó, vẫn không có gì thay đổi.

Diệp Ninh lắc đầu.

“Ta muốn nhìn thấy mấy người Nam Cung Lương Nhân.”

Hệ thống gật đầu, nói.

“Ngươi muốn nhìn cái gì, thì có thể nhìn thấy cái đó.”

Quả nhiên cảnh tượng thay đổi.

Lúc này Nam Cung Lương Nhân đã được đưa quay về Hạ Giới. Có điều trạng thái của hắn không hề tốt.

Khí tức của cả người uể oải, tất cả đều dựa vào con khỉ chống đỡ.

Đợi đã…

Con khỉ này từ đâu đến vậy?

Trong lòng Diệp Ninh vừa mới xuất hiện nghi vấn.

Nhưng không biết vì sao, đột nhiên một lượng lớn tin tức dung nhập vào trong đầu, chớp mắt hắn đã biết con khỉ sinh ra từ đâu.

“Hóa ra nó là nhân vật trong sách ta viết, dung hòa văn khí và chính khí cuồn cuộn của ta, sau đó lại bị nước mắt của Mặc Ly ban cho linh tính, sau đó bởi vì hắn không ở đó, sức mạnh Nhân đạo hội tụ lên trên người hắn, vì thế con khỉ đã được xuất thế… Vì sao ta lại biết những thứ này? Giống như là vốn dĩ ta nên biết vậy?

Cuối cùng Diệp Ninh phát hiện một sự thật đáng sợ.

Hắn tiếp tục đi nhìn.

Nhìn thấy Cổ Tiên Tôn bị con khỉ bắt trói. Vừa mới tò mò người này là ai.

Những tin tức liên quan xuất hiện trong đầu.

“Thế mà lại là Tiên Tôn trấn thủ Cổ Thành, bị con khỉ này bắt, người này đáng chết, thế mà lại thiếu chút nữa hại chết Nam Cung.”

Trong chớp mắt trong lòng Diệp Ninh sinh ra lửa giận, tiếp đó đã bị dập tắt.

Bởi vì hắn phát hiện càng ngày càng phát hiện ra nhiều thứ.

Ví dụ như, hắn muốn biết, rốt cuộc Cổ Tiên Tôn này có lai lịch gì. Vì thế tất cả những tin tức liên quan xuất hiện ở trong đầu hắn.

Ví dụ như Cổ Tiên Tôn sinh ra vào lúc nào, tu hành như thế nào, môn công pháp tu hành đầu tiên là cái gì… Tất cả những điều đó, sợ rằng đến bản thân Cổ Tiên Tôn cũng đã quên, nhưng Diệp Ninh lại biết hết toàn bộ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!