Chương 1114: Nguốc gốc của vạn giới 4
Không chỉ Cổ Tiên Tôn, Diệp Ninh phát hiện, mỗi một người, chỉ cần hắn muốn, hắn đều có thể biết được tất cả những gì liên quan đến người đó.
“Chuyện này sao có thể?”
Hắn hít một hơi thật sâu, trong đôi mắt lộ ra một tia kinh hãi.
“Ta muốn xem Tiên Giới!”
Vì thế giây tiếp theo, cảnh tượng biến thành Tiên Giới. Diệp Ninh ngây người ra, nhìn mấy canh giờ.
Hắn nhìn thấy cuộc đời của Tiên Đế. Hắn nhìn thấy quá khứ của Ma Đế.
Hắn biết trong trời đất này có vô số bí mật.
Trong thiên hạ, phàm là sinh linh, những gì suy nghĩ, đều có thể bị hắn nắm giữ. Hắn giống như là hóa thân của sinh linh toàn tri toàn năng vậy.
“Không hổ là Nguyên Giới!”
Cuối cùng, Diệp Ninh bình tĩnh lại tất cả sự kinh ngạc, hít một hơi thật sâu, nói.
“Ngươi đoán được rồi?”
Hệ thống nói.
“Ngoại trừ Nguyên Giới, còn có nơi nào có thể có uy lực như vậy?”
Diệp Ninh nói.
“Đúng là như thế, Nguyên Giới là nguồn gốc của vạn giới, đến vạn giới cũng đều là con của Nguyên Giới, càng huống hồ là sinh linh đên từ vạn giới? Bọn họ ở trước mặt Nguyên Giới không có bất kỳ bí mật nào, chỉ có điều Nguyên Giới sẽ không bao giờ can thiệp vào đó, bất luận bọn họ là thiện là ác, đều không liên quan đến Nguyên Giới, Nguyên Giới chỉ là một cái gương, chỉ như thế mà thôi.”
Hệ thống thản nhiên nói.
“Nhưng mà cái gương này, không nhìn thấy được thế giới hắc ám.”
Ánh mắt Diệp Ninh sáng quắc.
Hắn muốn nhìn nhìn thế giới hắc ám, nhưng không có bất kỳ phản hồi nào.
“Bởi vì thế giới hắc ám không phải là thế giới do Nguyên Giới sáng tạo ra!”
Dường như hệ thống biết nghi vấn ở trong lòng Diệp Ninh, trực tiếp trả lời.
“Vậy thì thế giới hắc ám, từ đâu đến? Mà ta, vì sao lại xuyên không đến một thế giới khác?”
Hệ thống nghe xong cười nhẹ một tiếng, nói.
“Hai câu hỏi này của ngươi, trên thực tế là cùng một vấn đề, ngươi chính là tồn tại vì thế giới hắc ám, vì thế mới xuyên không!”
Diệp Ninh chau mày lại.
“Cái gì?”
Hệ thống vung tay lên, cảnh tượng trước mắt thay đổi.
Khi Diệp Ninh nhìn thấy rõ bốn phía xung quanh, thì đã phát hiện bản thân mình đang đứng trước một quả cầu ánh sáng cực lớn. Diệp Ninh theo bản năng thả ý niệm ra để cảm nhận, sau đó lộ ra thần sắc khó tin.
“Thế mà lại là đang sáng tạo một thế giới mới!”
Chùm sáng không chỉ phát ra ánh sáng mà thôi.
Nếu như đặt ý niệm vào trong đó, thì có thể phát hiện trong ánh sáng rực rỡ đó, có một mảnh vỡ pháp tắc đang dâng trào.
Những mảnh vỡ pháp tắc này, có lớn có nhỏ, lớn đã hoàn toàn thành hình, trở nên vô cùng thành thục, phát ra khí tức thần bí, nhỏ thì chỉ có bằng một bàn tay, rõ ràng mới chỉ là một phôi thai.
Nhưng bất luận là trưởng thành hay là ngây thơ, pháp tắc chính là pháp tắc, Diệp Ninh chăm chú quan sát, chỉ cảm thấy một lượng lớn tri thức tràn vào trong đầu. Một cỗ cảm giác thần bí, từ trong lòng dâng lên.
Hắn chưa từng tu hành, nhưng chỉ quan sát nơi này, đã có được đạo hạnh rất thâm sâu, loại đạo hạnh này, giống như là được Thiên Trì ban cho vậy.
Nghe ra thì có chút khó tin. Nhưng trên thực tế lại vô cùng hợp lý.
Bởi vì quan sát quá trình một pháp tắc một thế giới được sinh ra, đối với bất kỳ người nào mà nói, đều tuyệt đối là cơ duyên lớn bằng trời. Tu hành là tu cái gì?
Không phải chính là dùng sức mạnh đất trời, nắm giữa pháp tắc thiên địa sao?
Người bình thường cần tích lũy từ từ, tìm hiểu từng bước từng bước một, tìm hiểu sâu, đến cuối cùng hoàn toàn nắm vững. Điều này cần thời gian rất dài.
Nhưng Diệp Ninh không hề cần, hắn tận mắt nhìn thấy pháp tắc từ ngây thơ đến trưởng thành, nhưng sau khi xem xong quá trình này, đã lập tức hiểu ra. Cũng không biết trôi qua bao lâu, Diệp Ninh nhắm mắt lại, cưỡng ép thoái ra khỏi trạng thái tỉnh ngộ này.
Loại cảm giác này thật sự quá trầm mê rồi.
Bản thân tu hành chính là một chuyện khiến người khác say mê, càng đừng nói là trầm mê ở trong quá trình cảm ngộ pháp tắc, loại cảm giác này vượt qua bất kỳ niềm vui nào trong trời đất này.
“Hóa ra thế giới được hình thành như thế này sao?”
Diệp Ninh hỏi.
Hắn mở mắt ra, cả người đều đến tầng bậc thăng hoa khác nhau.
Nếu như nói trước lúc đó hiểu biết của hắn đối với rất nhiều chuyện còn khá mỏng, vậy thì lúc này hắn đã có lĩnh ngộ ở trên đỉnh Kim Tự Tháp rồi. Có điều lĩnh ngộ thì lĩnh ngộ, muốn biến những lĩnh ngộ này hóa thành thực lực của bản thân, nhất định vẫn là cần thời gian để nghiệm chứng.
“Đây chỉ là bước đầu tiên mà thôi.”
Hệ thống cười nhẹ một tiếng, nói.
“Bước đầu tiên vừa đúng lúc hoàn thành rồi, tiếp theo ngươi có thể nhìn thấy quá trình hoàn chỉnh một thế giới được sịnh ra.”
Vào khoảnh khắc lời nói vừa dứt, chỉ nhìn thấy pháp tắc trong chùm sáng, bắt đầu tích lũy đụng chạm với nhau.
Cảm giác mang đến cho người khác, giống như là pháp tắc chém giết lẫn nhau. Nhưng trên thực tế, đây chỉ là một loại quá trình dung hợp.