Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 142: CHƯƠNG 142: CHO NGƯỜI THIÊN HẠ HY VỌNG (2)

Chương 142: Cho người thiên hạ hy vọng (2)

Quả nhiên như thế, nghe thấy Liễu Thận tiếp tục nói.

“Vì thế, trong ba năm cây ăn quả này hấp thụ phân bón, không bao giờ phát triển nữa, không nở hoa, cũng không kết quả, thậm chí còn không ra lá.”

“Rất nhiều người cảm thấy, cái cây này đã chết rồi, nhưng trong lòng thần biết, nó vẫn còn sống, thần không nói cho bất kỳ người nào biết, thần đợi sau ba năm, cái cây này sẽ cho ra quả ngon nhất, sau đó chấn kinh tất cả mọi người.”

“Cuối cùng, ba năm đến rồi, ngày hôm đó thần vui mừng phấn khởi trở về nhà, nhưng lại phát hiện người ở trong nhà đã chặt cái cây đó đi rồi.”

Liễu Thận mở hai tay ra, nói.

“Ở trong mắt bọn họ, đây đã sớm là một cái cây chết rồi.”

Hai nữ tử nghe xong, đều rơi vào trầm tư.

Bọn họ có chút hiểu được Liễu Thận muốn nói cái gì rồi.

“Bệ hạ, Đại Chu chính là cái cây này, tuy chúng ta ở trong bóng tối nỗ lực, không có từ bỏ, muốn để cho cái cây này lại lần nữa có được sự sống, nhưng người bên ngoài không biết.”

Liễu Thận thở dài nói.

“Người trong thiên hạ nhìn thấy cái gì?”

“Điều họ nhìn thấy là hôn quân không quan tâm chính sự, nhìn thấy là gian tướng làm loạn triều cương, nhìn thấy là văn võ cả triều đều là xương cốt mềm, nằm sấp ở dưới trước mặt tiên môn giống như chó.”

“Theo thời gian, người thiên hạ sẽ đương nhiên cảm thấy, Đại Chu nên diệt vong rồi, Đại Chu như thế, đã không còn bất kỳ hi vọng gì nữa.”

Lời nói này, giác ngộ mọi người.

Cơ Minh Nguyệt từ từ đứng dậy, lông mày xinh đẹp chậm rãi cau lại.

“Diệp Ninh chính là hy vọng?”

Nàng hoàn toàn hiểu rồi.

Liễu Thận trịnh trọng gật đầu.

“Đúng thế, Diệp Ninh chính là hy vọng, sự tồn tại của hắn, rất quan trọng.”.

“Những nỗ lực của hắn sẽ không vô ích, hắn sẽ khiến cho người trong thiên hạ lấy lại niềm tin với Đại Chu, lại lần nữa đốt cháy lên ngọn lửa hy vọng.”

“Mọi người sẽ cảm thấy, Đại Chu không hề rơi vào đường cùng, còn có người như Diệp Ninh đang nỗ lực, hắn chính là một lá cờ, một lá cờ lớn hiệu triệu người yêu nước trong thiên hạ!”

“Những người vẫn còn muốn báo quốc kia, bọn họ sẽ chủ động tập hợp dưới ngọn cờ của Diệp Ninh!”

“Bọn họn sẽ hình thành một nhóm có quy mô khổng lồ, dưới sự lãnh đạo của Diệp Ninh, có lẽ sẽ trở thành sự tồn tại đến tiên môn cũng không thể không sợ hãi!”

Cơ Minh Nguyệt nhắm hai mắt lại.

Bầu trời tối tăm đã lâu rồi, mọi người đã quen với bóng tối, mà quên đi ánh sáng.

Vì thế không thể chỉ có bóng tối.

Nhất định phải cho người thiên hạ hy vọng.

“Trẫm hiểu rồi.”

Cơ Minh Nguyệt thở ra một hơi dài.

Đôi mắt nàng dần trở nên sáng lạn hơn.

“Điều động hết tất cả lực lượng của chúng ta, lan truyền toàn bộ chuyện ngày hôm nay ra ngoài, trẫm phải khiến người thiên hạ biết, Đại Chu vẫn còn chưa đến lúc vong quốc, ở trong triều, vẫn còn người giống như Diệp Ninh, ở kinh thành, vẫn còn nha môn giống như Viện giám sát.”

Nàng quyết đoán hạ mệnh lệnh.

“Tuân chỉ!”

Liễu Thận và Tiêu Thiển Thiển lập tức lên tiếng đáp lại.

Nếu như đã không thể nào áp chế, nếu như đã đi đến trước sân khấu rồi, vậy thì không bằng từ bỏ che giấu, mà lựa chọn toàn lực đẩy hắn lên, xem xem rốt cuộc hắn có thể đi được bao xa.

Hắn sinh ra ở trong ánh sáng, thì nhất định phải mang đến ánh sáng cho người đời!

Quyết sách ở trong hoàng cung, trong vòng thời gian ngắn đã đi đến tác dụng.

Một tin tức kinh người, từ trong kinh thành điên cuồng truyền ra ngoài.

Vì thế, cả kinh thành đều sục sôi.

“Nghe nói gì chưa? Diệp công có được sự công nhận của Giám Chính, chính thức trở thành Giám Chính của Viện giám sát rồi!”

“Đây đã là cái gì? Diệp công không chỉ trở thành Giám Chính, còn thiết kế một cái bẫy, một lưới quét sạch gian nịnh ở trong triều!”

“Ha ha ha, Diệp công uy vũ, có ngài ấy ở đây, Đại Chu may mắn, thiên hạ may mắn!”

“Diệp công quá mạnh mẽ, trời không sinh Diệp Ninh, Đại Chu sẽ vĩnh viễn là đêm tối!”

“Hôm nay sẽ là chuyện vui nhất thiên cổ, ta phải uống hết một vò rượu, ai cũng đừng cản ta!”

“Cùng uống cùng uống!”

Tin tức điên cuồng truyền ra.

Trên truyền đến cả những quan viên, huân quý không tham gia triều hội.

Dưới truyền đến người đọc sách, phàm phu tục tử, bách tính bình thường.

Bọn họ đều biết được tin tức, sau đó trong lòng nhận phải chấn động cực lớn.

Hoảng sợ, chấn động, hưng phấn, ghen tị, đắc ý…

Lòng người biến hóa, mỗi một người đều khác nhau.

Người đọc sách luôn có nhiệt huyết trong người vẫn là phần nhiều.

Lão bách tính khát vọng những ngày tháng gian khổ có thể nhanh chóng đi qua cũng luôn là phần nhiều.

Vì thế trong kinh thành, người người đổ xô ra đường.

Tuy đã vào ban đêm rồi, nhưng đèn lồng rực rỡ, biển người đông đúc, cùng chúc mừng chuyện này.

Bên ngoài Viện giám sát, càng là tập trung rất nhiều bách tính.

Bọn họ hô hào tên của Diệp Ninh, cúi lạy trước Viện giám sát.

Cảnh tượng này, khiến cho trong lòng Diệp Ninh chấn động.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!