Chương 143: Hắn đến từ trong cung
Loại cảnh tượng này, từ khi sinh ra đến giờ Diệp Ninh chưa từng nhìn thấy. Có lẽ chỉ có những vĩ nhân được ghi lại ơ trong sách, mới có thể trải qua cảnh tượng như thế này.
Từ trước đến nay Diệp Ninh chưa bao giờ tưởng tượng được, bản thân mình sẽ có một ngày trở thành vĩ nhân.
Tất cả vĩ nhân, vẫn luôn làm những việc kinh thiên động địa, nếu không dựa vào cái gì có được nhiều kính yêu như thế?
Vậy thì Diệp Ninh đã từng làm chuyện gì sao?
Hắn từng làm.
Nhưng không được tính là bản ý của hắn.
Dù sao mục đích thật sự của hắn là cái gì, trong lòng hắn hiểu rất rõ.
Vì thế khi bách tính toàn kinh thành tập trung đến đây, giao sự nhiệt tình và tin tưởng nhất của mình cho Diệp Ninh, điều này khiến cho Diệp Ninh không tránh khỏi có chút áy náy.
Thật ra ta không có tốt như các ngươi nghĩ…
Hắn có chút bối rối.
Tuy bản thân vẫn luôn cường điệu, ta chỉ là một người qua đường.
Nhưng vẫn là không thể nào tránh được, có nhiều ràng buộc sâu sắc hơn với thế giới này.
Chuyện này khiến Diệp Ninh có chút mơ hồ.
“Ai.”
Hắn thở dài một hơi.
Nếu như những người ở bên ngoài điên cuồng đến đây đều là ác ý, ngược lại hắn cảm thấy dễ giải quyết, chẳng qua chính là cứng đối cứng là được.
Nhưng khi những điều tốt đẹp bay đến, hắn lại có chút không biết nên làm như thế nào.
Thân là một người đàn ông, thứ không muốn nhìn thấy nhất, chính là cô phụ kỳ vọng của người khác.
Huống hồ còn là nhiều người như thế.
“Tại sao đại nhân lại thở dài?”
Lúc này, đột nhiên một giọng nói vang lên.
Vốn dĩ Diệp Ninh đang đứng ở trên mái nhà, không biết từ lúc nào ở bên cạnh lại nhiều thêm một người.
Quay đầu lại nhìn, chính là Võ Tam Tư.
Có lẽ là tuổi của Võ Tam Tư đủ lớn, khiến cho Diệp Ninh trẻ tuổi cảm thấy có kích động muốn thổ lộ tâm tình với hắn, Diệp Ninh do dự một chút, nói.
“Nhìn thấy cả kinh thành này vì ta mà sục sôi, trong lòng có chút cảm động, lại có chút bất an, ta sợ mình sẽ cô phụ sự kỳ vọng của bọn đối với ta.”
Nghe xong, Võ Tam Tư chết lặng.
“Ta không hiểu, tại sao đại nhân lại có cách nghĩ như thế?”
Ở thời đại này, người như Diệp Ninh so với vàng còn quý giá hơn.
Hắn đã là thần tượng tinh thần trong tâm trí của vô số người, mà người như vậy, thế mà lại bởi vì sợ cô phụ kỳ vọng của người khác mà lo lắng.
Đây là rất hiếm gặp.
Nhưng điều này càng có thể thể hiện ra được Diệp Ninh khác với người khác.
“Từng vì say rượu mà đánh một con ngựa, sợ rằng sẽ khiến mỹ nhân sợ hãi.”
Diệp Ninh lắc lắc đầu, nhẹ giọng nói.
Câu thơ này, không khó để hiểu.
Cái gọi là “mỹ nhân”, thật ra chính là chỉ sự kỳ vọng, và khát vọng của những người đang đứng cùng với hắn.
Võ Tam Tư hơi cau mày.
Hắn vẫn là không hiểu.
Bởi vì hắn không thể nào biết được, thật ra Diệp Ninh vẫn luôn đang tìm đường chết…
Vì thế hắn đứng ở trên góc độ của mình suy nghĩ một chút, nói.
“Người giống như đại nhân, ở cả Đại Chu này rất hiếm có, là ngài mang đến hy vọng cho mọi người, nếu như không có ngài, mọi chuyện sẽ càng tồi tệ hơn, có ngài, là sự may mắn của cả quốc gia này… Vì thế đại nhân không cần thấy có lỗi với bất kỳ người nào, bởi vì ngài đã làm được đủ nhiều rồi, là người thiên hạ nợ ngài, mà ngài không nợ bất kỳ người nào, hơn nữa, bất luận chuyện gì nói hành động chứ không nói tâm, bất luận tương lai như thế nào, mọi người sẽ nhớ đến công hiến của đại nhân, ít nhất ngài khiến cho chúng ta, đã không còn là hình nhân biết đi nữa.”
Võ Tam Tư không phải là người biết nói chuyện bao nhiêu, hắn vừa nói, vừa nhìn Diệp Ninh.
Nhìn thấy hắn vẫn luôn lộ ra thần sắc lo lắng, lúc này mới tiếp tục nói.
“Đây cũng là lý do vì sao ta mời Vấn Tâm kính đi khảo nghiệm đại nhân, bởi vì ta tin, ở thời đại này, nếu như nói có một người có thể trở thành Giám Chính, vậy thì nhất định là ngài!”
Bất cứ chuyện gì cũng nói hành động không nói tâm.
Không thể không nói, lời nói thành khẩn này của Võ Tam Tư, khiến cho Diệp Ninh nghĩ thông hơn rất nhiều.
Bất luận ban đầu hắn nghĩ như thế nào, cuối cùng những chuyện mà hắn làm đã đưa đến hy vọng, an ủi, ký thác cho người khác.
Vậy thì hắn cũng chống đỡ được cảm kích của người khác đối với hắn.
Đầu tiên điều này không có vấn đề gì cả.
“Vừa rồi ngươi vừa nói cái gì?” Diệp Ninh mở to mắt, nhìn về phía Võ Tam Tư: “Là ngươi khiến ta trở thành Giám Chính?”
Vốn dĩ Võ Tam Tư cũng xem như là người thành thật, nhất thời ở trong mắt Diệp Ninh đã hắc hóa rồi.
Cẩu tặc!
Thế mà ngươi lại là tên đâm sau lưng ta!
Ta nói mà rõ ràng lần này ta cái gì cũng không làm, vì sao cái gương rách nát đó lại tìm đến ta, hóa ra ngươi mới là hung thủ đứng phía sau!
“Ta chỉ là đánh thức Vấn Tâm kính, người tiếp nhận khảo nghiệm vẫn là đại nhân, nếu như biểu hiện của đại nhân không đủ tốt, ta nghĩ Vấn Tâm kính cũng sẽ không lựa chọn ngài, vì thế nói cho cùng, thứ đại nhân dựa vào vẫn là chính bản thân mình.”