Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 145: CHƯƠNG 145: HẮN ĐẾN TỪ TRONG CUNG (3)

Chương 145: Hắn đến từ trong cung (3)

Một khi trận pháp này biến mất, đối với bọn họ mà nói, chắc chắn sẽ là một trận thảm họa rất lớn.

Diệp Ninh muốn chết, nhưng chưa bao giờ muốn liên lụy người khác.

Nếu như đến loại hành vi này cũng có thể làm ra, vậy thì đúng là không thể nói là một con người rồi.

Đây là một thông tin tuyệt mật.

Giám Chính đặc biệt dặn dò, không thể nói cho bất kỳ người nào biết.

Cho dù là một vạn năm trước, biết được chuyện này cũng chỉ có hai người là Thái Tổ và Giám Chính.

Đặt vào thời điểm hiện tại, cả thế giới chỉ có một mình Diệp Ninh biết.

“Cách xử lý tốt nhất, chính là quên đi tòa đại trận này, không động vào nó, để cho nó vĩnh viễn bảo vệ kinh thành.”

Diệp Ninh âm thầm đưa ra quyết định.

“Có phải là đại nhân có được thông tin mà Giám Chính đời đầu tiên để lại không.”

Võ Tam Tư hỏi.

Diệp Ninh gật gật đầu.

Đồng thời, lông mày lại nhíu lại.

“Lão Võ, hình như có chút hiểu biết đối với nơi này?”

Người Võ Tam Tư này, đúng là thật sự có chút thần bí.

Đầu tiên là ở trong tài liệu của Viện giám sát, không hề có hắn.

Tiếp đó là hắn đối với hoàng cung, có một chút kháng cự xuất phát từ bản năng, có thế nào cũng không muốn đi theo Diệp Ninh tiến cung.

Sau đó khi dự cảm được Diệp Ninh gặp nguy hiểm, hắn lại nhanh nhạy nắm bắt được hy vọng duy nhất.

Lựa chọn kích hoạt Vấn Tâm kính, mở ra khảo nghiệm.

Một loạt những chuyện này, không phải là ai cũng có thể làm được.

Ví dụ như Thái Hướng Cao, hắn kiến thức rộng rãi, hiểu biết nhiều thứ, nhưng chuyện Vấn Tâm kính và Công Nghĩa Đường, hắn không biết.

“Lão Võ, rốt cuộc ngươi là ai?”

Diệp Ninh thật sự là không kiềm chết được hiếu kỳ ở trong lòng.

“Ta sao….”

Võ Tam Tư hít sâu một hơi, lộ ra một nụ cười khổ.

“Thật ra ta không có lừa đại nhân, ta của lúc trước, thật sự là một tiểu tốt vô danh, cho dù có nói ra, cũng không có nhiều người biết.”

Diệp Ninh lắc lắc đầu.

“Tiểu tốt vô danh sẽ không biết nhiều chuyện như thế.”

Hắn có chút hối hận, sớm biết như thế thì phải điều tra rõ Võ Tam Tư, tìm hiểu nhiều thêm một chút, đề phòng tình huống đâm sau lưng lại xảy ra lần nữa.

“Cũng được, đại nhân muốn biết, vậy thì ta sẽ nói.”

Trong mắt Võ Tam Tư lộ ra thần sắc hồi tưởng.

“Tên thật của ta không phải là Võ Tam Tư, mà tên là Võ Chiến, ta đến từ trong cung.”

Diệp Ninh nhướng mày.

“Trong cung?”

“Trong cung, họ Võ…”

Đột nhiên Diệp Ninh liên tưởng đến cái gì đó, hỏi. “Ngươi là người của Thắng Thiên quân?”

Thắng thiên quân, là một quân đội do Thái Tổ đích thân xây dựng.

Quân đội này chỉ có một danh hiệu, đó chính là bất khả chiến bại!

Diệp Ninh từng kiểm tra tài liệu của Viện giám sát, bên trong có một đoạn ghi chép như thế này.

Tháng hai năm Canh Tử, Tuyệt Trần nổi dậy, dẫn theo tám trăm yêu ma từ bên ngoài, đi đến núi Bạch Mi; Thái Tổ tức giận, điều một đoàn kỵ do thám quân kỳ Thắng Thiên quân xuất trận, quân kỳ đến, kẻ địch bị đánh tan.

Chỉ một câu đơn giản như thế, nhưng đã bao hàm thông tin đáng sợ khiến người khác kinh ngạc.

Tuyệt Trần Tông cũng không phải là tông môn nhỏ bé gì, ở trong tiên môn tuyệt đối được tính là trình độ từ giữa trở lên.

Tuy bên ngoài thần phục Đại Chu, nhưng ở lại âm thầm muốn làm một chút hành động lớn, vì thế tập hợp yêu ma ở bên ngoài, ý đồ lật lên sóng gió ở Đại Chu.

Kết quả chỉ là một đội kỵ, cầm quân kỳ Thắng Thiên quân đi một vòng, bọn họ đã không chiến mà tự sụp đổ rồi.

Đây chính là uy nghiêm của Thắng Thiên quân trong thời đại đó.

Bọn họ đã chấn áp cả một thời đại.

Vừa mới dính máu của tiên môn, cờ đã được cắm trên khắp sơn môn của tiên môn.

Thánh Thiên quân là từ đại biểu cho tử thần.

Nhưng mà giống như Viện giám sát, Thánh Thiên quân cũng xuống dốc rồi.

Quân đội truyền kỳ này, đã sớm biến mất trong dòng sông dài của lịch sử.

Rất nhiều người nói, nếu không phải là hoàng thất đánh mất phương pháp huấn luyện Thánh Thiên quân, tiên môn cũng không đến mức cuồng vọng như thế.

Tất cả người của quân đội này đều họ Võ, lúc ban đầu là do cô nhi không cha không mẹ thành lập nên, Thái Tổ ban tên cho bọn họ, để cho bọn họ lúc nào cũng nhớ đến tinh thần thượng võ.

Võ Tam Tư họ Võ, lại đến từ trong cung, như thế Diệp Ninh không thể không mở ra liên tưởng.

Bởi vì tuy Thắng Thiên quân kia không còn nữa, nhưng mà đời sau của bọn họ vẫn là từng đời từng đời truyền thừa xuống, vẫn luôn ở lại trong cung, làm cận vệ trung thành nhất của Thiên Tử.

Cũng chính là cái được gọi là Ngự Lâm quân.

“Tổ tiên của ta là Thắng Thiên quân, nhưng ta không phải.”

Nhắc đến Thắng Thiên quân, Võ Tam Tư vô thức thẳng eo lên, trong mắt hắn có một chút tiếc nuối, nói.

“Nếu như có thể, ta cũng muốn trở thành một thành viên của Thánh Thiên quân, đi theo Thái Tổ chinh chiến chín châu.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!