Chương 146: Câu chuyện của Võ Tam Tư
“Đáng tiếc, thời đại ta sinh ra quá muộn rồi, từ khi ta còn nhỏ, ta đã được tiếp nhận huấn luyện của hoàng thất.”
“Bọn họ dạy cho ta tư tưởng trung quân ái quốc, để cho ta làm quen với lễ nghi cung đình, sau đó, ta được bổ nhiệm làm người đứng đầu của Ngự Lâm quân, phụ trách canh giữ cung đình, bảo vệ bệ hạ, bảo vệ trật tự pháp luật của hoàng cung.”
Người đứng đầu Ngự Lâm quân?
Diệp Ninh nghĩ nghĩ tuổi tác của Võ Tam Tư, hỏi.
“Bệ hạ mà ngươi nói là?”
“Là tiên đế.”
Ánh mắt của Võ Tam Tư phức tạp.
Nhắc đến bệ hạ, hắn nhớ đến một đoạn quá khứ không muốn quay lại.
“Ngày hôm đó, ta tuần tra cung điện giống như bình thường, nhưng mà đột nhiên nghe thấy một tiếng kêu cứu, ta đi đến đó, phát hiện đệ tử của Tinh Thần Tông, đang làm nhục một tú nữ, tú nữ không chịu tuân theo, bị hắn tra tấn giết chết.”
“Vì sao người của Tinh Thần Tông lại ở trong cung?”
Diệp Ninh cau mày.
Tinh Thần Tông là một trong mười ba tông môn.
Thanh danh nổi tiếng, vô cùng mạnh mẽ.
Có điều sơn môn của tông môn này ở trên biển mây trên cao, đúng là rất hiếm thấy có người đi lại ở thế gian.
Điều này khiến Diệp Ninh cảm thấy có chút kỳ quái.
Người của Tinh Thần Tông đến hoàng cung làm cái gì?
Còn về chuyện đệ tử tiên môn làm nhục tú nữ, hắn không cảm thấy kỳ quái.
Đừng cho rằng người tu hành thì trong sạch.
Cái gọi là người tu hành, thật ra chính là người bình thường có được sức mạnh mạnh mẽ mà thôi, thất tình lục dục của bọn họ so với người bình thường còn mạnh hơn.
Bởi vì người bình thường không đủ sức mạnh, sẽ khắc chế.
Nhưng bọn họ thì không cần.
“Lúc đó là ngày nạp cống.”
Trên mặt Võ Tam Tư hiện lên thần sắc xấu hổ.
Nạp cống.
Hóa ra là thế.
Ánh mắt Diệp Ninh thâm sâu.
Đại Chu bây giờ, là phải tiến cống cho tiên môn, thuế hàng năm, linh thạch, linh dược, nguyên liệu luyện chế,… sản xuất hàng năm, hơn 90% đều phải giao nộp cho tiên môn.
Nếu như đã là ngày tiến cống, người của Tinh Thần Tông đến cũng không còn kỳ quái nữa.
“Sau đó ngươi ngăn hắn lại?”
Diệp Ninh hỏi.
“Không, ta giết hắn!”
Trong mắt Võ Tam Tư lóe lên một tia sắc bén.
“Ngươi trực tiếp hạ sát thủ?”
“Đúng thế, làm loạn cung đình, xúc phạm tú nữ, bất luận là chuyện nào cũng đều là tội chết, ta thân là người đứng đầu Ngự Lâm quân, nên bảo vệ pháp luật, loại tình huống này chính là giết mà không cần hỏi!”
“Nhưng hắn là đệ tử tiên môn.”
“Lúc đó có người cũng nói với ta như thế.”
“Ngươi không sợ gặp phải rắc rối?”
“Nhưng mà chức trách của ta chính là như thế, nếu như sợ phiền phức, vậy thì Ngự Lâm quân không phải là trở thành vật trang trí sao?”
Diệp Ninh thở dài.
Võ Tam Tư nói không sai, hắn làm đúng.
Nhưng mà từ trước đến giờ thế giới này không luận đúng sai.
Chuyện xảy ra tiếp sau đó, hắn đã tưởng tượng được rồi.
“Sau đó thì sao.”
“Sau đó người của Tinh Thần Tông làm khó, tiên đế tức giận, lập tức tước bỏ chức vụ của ta, phế đi tu vi võ đạo của ta, đồng thời dưới sự uy hiếp của Tinh Thần Tông, quyết định bồi thường, tiến cống của năm đó, tăng thêm cả một phần!”
Võ Tam Tư nói đến chuyện này, toàn bộ đoạn ký ức không muốn quay lại đó dâng trào lên.
Khiến cho thân thể hắn không kiềm chế được mà run rẩy.
Phi kiếm ở trong hộp kiếm cảm ứng được sự đau khổ của chủ nhân, cũng đang ong ong chấn động.
“Sau đó thì sao?”
Diệp Ninh trầm mặc một lát.
“Sau đó, tiên đế chửi rủa thậm tệ ta một hồi, hắn nói ta không có đầu óc, không biết suy nghĩ kỹ rồi mới hành động.”
Khóe miệng Võ Tam Tư lộ ra thần sắc mỉa mai, đây chính là nguyên nhân hắn đổi tên, từ Võ Chiến biến thành Võ Tam Tư.
“Hắn còn nói, là ta khiến cho tiến cống của Đại Chu so với lúc trước nhiều thêm một phần, ta là tội nhân của Đại Chu.”
“Hắn trục xuất ta ra khởi Ngự Lâm quân, nói với ta cả đời này cũng không được đi vào hoàng cung.”
“Vì thế ta bị phạt đến Viện giám sát, để cho ta ở chỗ này mốc meo thối nát, sống nốt phần đời còn lại.”
Diệp Ninh thương hai nhìn hắn một chút.
Thảo nào cây chuyện này Võ Tam Tư không muốn nhắc đến.
Hắn chỉ là làm chuyện mà mình nên làm.
Hắn bảo vệ thể diện mà một vị quân vương cần có.
Két quả lại bị quân vương mà mình bảo vệ vứt bỏ.
“Bắt đầu từ đó, ngươi sa ngã rồi.”
Diệp Ninh cảm thấy tất cả đều bình thường.
Nhưng Võ Tam Tư lại cười mấy tiếng tự mỉa mai, nói.
“Không, thật sự khiến ta cảm thấy thế giới này không cứu được nữa, Đại Chu không cứu được nữa, rồi đi lên con đường sa ngã là một chuyện khác, đệ tử tiên môn giết người không phạm pháp!”
“Bắt đầu từ lúc đó, ta hoàn toàn tuyệt vọng.”
Đệ tử tiên môn giết người không phạm pháp!
Diệp Ninh chau màu lại, một ngọn lửa tức giận bùng lên, dường như lan tràn cả người hắn.
“Trên thế giói này còn có pháp luật nào hoang đường như thế sao?”
Hay cho một câu đệ tử tiên môn giết người không phạm pháp!