Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 155: CHƯƠNG 155: VỐN DĨ TIÊN MA KHÔNG CÓ GÌ KHÁC BIỆT, SỨC MẠNH KHÔNG PHÂN TỐT XẤU (2)

Chương 155: Vốn dĩ tiên ma không có gì khác biệt, sức mạnh không phân tốt xấu (2)

Ma tu đúng không?

Vậy thì không phải vừa đúng lúc sao?

Ta chính là sợ không nguy hiểm!

Diệp Ninh đã sớm vì chuyện Viện giám sát quá an toàn mà cảm thấy phiền não, hảo cảm của hắn đối với ma nữ hôn mê này trực tiếp tăng cao.

Giữ nàng ta ở bên người, cũng xem như là một con đường sau đúng không?

Là một tu sĩ ma đạo, nàng ta nhìn thấy hắn chính nghĩa như thế, nhất định sẽ coi ta là cái đinh trong mắt cái gai trong thịt đi?

Linh hồn tìm đường chết bùng nổ.

Diệp Ninh dùng lời nói chính nghĩa hỏi.

“Xin hỏi là người nào nói với mọi người ma tu không có tín nghĩa, mà chỉ mang đến tai họa.”

“Chúng ta từ nhỏ đã cho rằng như thế.”

“Là ai đã tuyên truyền cái này cho mọi người?”

“Thầy giáo và trưởng bối.”

“Nguồn gốc của tư tưởng này ở đâu?”

“… Ở tiên môn!”

Mọi người trả lời.

Không sai, chính là tiên môn!

Khái niệm tiên đạo ma đạo này, đương nhiên không thể nào là lão bách tính nhàn rỗi không có chuyện gì suy nghĩ ra rồi.

Mà là do tiên môn từ hàng ngàn năm trước bắc đầu tuyên truyền.

Mọi người ở trong thiên hạ đều đang nói, dần dần, hình thành quan niệm ăn sâu vào xương cốt.

“Mọi người nói với ta xem, chỗ nào của ma tu khiến mọi người oán hận đi?”

Diệp Ninh lại hỏi lần nữa.

“Ma tu chém giết tàn nhẫn.”

Ngụy Văn Thông nói.

“Tiên môn thì không chém giết tàn nhẫn sao? Bởi vì bọn họ, thế đạo này mới biến thành dáng vẻ như bây giờ, có vố số người đã chết.”

Ngưu Tiến Hỉ chau mày, nói.

“Ma tu tham lam thành tính.”

Diệp Ninh giơ hai tay ra.

“Nực cười, còn có ai tham lam hơn tiên môn? Đối xử với người phàm như heo chó, tùy ý đòi hỏi, tùy tiện chà đạp, cả Đại Chu đều trở thành công tụ cung dưỡng tiên môn.”

Võ Tam Tư suy nghĩ, nói.

“Con đường ma đạo tu hành là bàng môn tà đạo.”

Cái này thì Diệp Ninh không hiểu.

Hắn muốn Võ Tam Tư nói kỹ hơn.

“Chủ lưu tiên môn, đều là luyện khí sĩ, cảm ngộ thiên địa, tu hành bản thân, không có hại gì với thiên địa; nhưng ma môn lại cắn nuốt một lượng lớn linh khí thiên địa, những nơi bọn họ từng tu luyện, linh khí khô kiệt, làm tổn thương thiên hòa.”

Võ Tam Tư nói.

“Chuyện này thì có cái gì khác nhau? Đều là lấy linh khí từ trong đất trời để tu luyện bản thân, một bên hấp thụ nhiều, một bên hấp thụ ít, vì thế bên hấp thụ ít đã biến thành tà ma ngoại đạo rồi?”

Vốn dĩ Diệp Ninh chỉ là muốn bảo vệ nữ tử này, không ngờ được sau khi nghe xong, là một người ngoài cuộc, thật sự có suy nghĩ khác biệt.

“Tiên môn so với ma môn càng tham lam, càng tàn nhẫn, càng vô tình hơn, nhìn từ phong cách làm việc mà nói, ta không nhìn ra được bất kỳ khác biệt gì, nếu như muốn nói đến khác biệt, chẳng qua chính là ma môn quang minh chính đại, không che che giấu giấu, mà tiên môn lại thích tìm một vài lý do đường hoàng, nhưng trên thực tế bản chất của bọn họ không hề có bất kỳ khác biệt nào.”

“Đối với việc ngươi nói phương pháp tu luyện khác nhau, điều này ta cảm thấy không có vấn đề gì, ngược lại ta cảm thấy, lý do tiên môn thù địch ma môn như thế, có lẽ chính là bởi vì bọn họ cảm thấy, tốc độ tu luyện của ma môn nhanh hơn, khiến bọn họ cảm thấy được uy hiếp.”

“Vốn dĩ tiên ma không có khác biệt, sức mạnh không phân tốt xấu, thế nhân đều cầm kiếm, có người cầm kiếm giết người, có người cầm kiếm cứu người, xin hỏi lẽ nào kiếm cũng chia tốt xấu sao? Chẳng qua là nhìn người cầm kiếm là tốt hay là xấu mà thôi.”

Diệp Ninh nhẹ nhàng nói.

Vốn dĩ tiên ma không có khác biệt.

Sức mạnh không chia tốt xấu.

Mọi người đều rơi vào trầm tư.

Mà ma tu hôn mê, trong lòng lại phát ra một tiếng cười nhẹ.

“Người này đúng có chút thú vị.”

Nàng hành tẩu thiên hạ bao nhiêu năm nay, vẫn là lần đầu tiên nghe được luận điệu ly kinh phản đạo như thế.

Nếu như để cho tiên môn nghe được, chỉ sợ rằng là tức giận đến muốn giết người đi?

Ma tu lặng lẽ tiêu tán sát niệm ở trong lòng.

Mà lúc này Diệp Ninh cũng rất đắc ý, nhìn mọi người rơi vào suy nghĩ.

“Lại bị ta lung lay rồi đúng không, ai cũng đừng hòng ngăn cản ta đi tìm đường chết!”

Cuối cùng, Diệp Ninh đưa ma tu trở về nhà của mình. Bởi vì hắn cảm thấy, nếu như muốn tăng thêm nguy hiểm, vậy thì nhất định là để nàng ta ở bên người thì tốt hơn.

Nhưng quyết định này của hắn lại khiến cho mọi người lộ ra ánh mắt kỳ quái.

Bọn họ nhìn dung mạo tuyệt mỹ của ma nữ.

Lại nghĩ đến những gì Diệp Ninh biện hộ cho nàng ta.

Trong lòng nhảy ra một suy nghĩ to gan.

“E rằng đại nhân là động lòng với nữ tử này rồi.”

“Nếu như đại nhân có ý, cũng không biết thiên hạ có bao nhiêu nữ tử muốn đi theo ngài ấy, nhưng lại phải cứ thích ma nữ này.”

“Khẩu vị của đại nhân, thật sự là không dám làm bừa.”

“Xem ra ngài ấy là thích chơi trò kích thích.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!