Chương 156: Chó săn mở cuộc họp, ta xem ngươi lần này có chết không
Nhìn thấy ánh mắt kỳ quái của mọi người.
Khóe miệng Diệp Ninh giật giật.
“Đừng nghĩ lung tung, bản quan không phải loại người đó.”
Hắn vẫn là đưa ma tu về nhà.
Sau đó lại phát hiện ánh mắt của tiểu cô nương bị câm cũng rất kỳ quái.
Ba!
Diệp Ninh vỗ một cái lên đầu nàng, nói.
“Ngươi đang nghĩ cái gì đó?”
Ai, thế giới này đúng thật là có hiểu lầm quá lớn đối với ta rồi.
Tiểu cô nương câm điếc xoa xoa đầu của mình, lè lè lưỡi.
Diệp Ninh đưa ma tu về phòng khách, rồi không để ý đến nữa.
Lúc trước ở Viện giám sát đã từng thử nghiệm, dùng dược liệu gì, đan dược gì với nàng ta, đều không có tác dụng.
Thân thể của nàng ta bài xích tiếp xúc với bên ngoài.
Nhưng điều này không thành vấn đề, Võ Tam Tư nói, tu vi của nữ tử này rất cao, đang tự mình hồi phục, không cần quan tâm đến nàng ta, đợi đến khi nàng ta hồi phục gần khỏi, tự bản thân có thể tỉnh lại.
Phòng khách.
Màn đêm bao trùm.
Thần niệm của ma tu bao phủ toàn bộ viện tử.
Một lão bộc, một đầu bếp.
Đều là người bình thường.
Còn có một thị nữ.
Nhìn có vẻ là người bình thường.
Nhưng mà không giấu được con mắt của nàng ta.
“Tư chất của tiểu nha đầu này không tệ, tuổi còn nhỏ, thế mà đã là Trúc Cơ viên mãn rồi.”
Cuối cùng, ánh mắt nàng ta nhìn chằm chằm vào Diệp Ninh.
Hắn và những người khác không giống nhau, vốn dĩ cho rằng Diệp Ninh đưa nàng ta về nhà, trong lòng có tâm tư bẩn thỉu.
Điều này rất bình thường.
Nàng ta rất rõ mị lực mà của bản thân mình như thế nào.
Đừng nói là nười phàm, cho dù là người tu tiên, cũng không biết có bao nhiêu người thèm muốn nàng.
Nàng ta đã chuẩn bị xong rồi.
Chỉ cần Diệp Ninh dám vượt giới hạn nửa bước, nàng sẽ quả quyết ra tay, không chỉ giết chết hắn, mà còn giải cả tro cốt của hắn đi.
Nhưng Diệp Ninh căn bản không có ý nửa đêm đến cửa.
Hắn ngủ rất sâu.
“Thú vị.”
Ma tu tự nói trong lòng.
…
Đêm yên tĩnh.
Phủ Uy Vũ Hầu, lại là đèn đuốc sáng rực.
Bởi vì trong Hầu phủ, có một số lượng lớn người tụ tập.
Trong đó phần lớn người đều là thế gia đại tộc ở kinh thành, một bộ phận nhỏ là huân quý.
Uy Vũ Hầu ngồi ở trên chủ vị, ánh mắt liếc nhìn mấy chục người có mặt ở đây, khóe miệng hiện lên nụ cười.
“Các vị theo hẹn có mặt ở đây, khiến cho bản Hầu cảm thấy rất vinh hạnh.”
Hắn giơ tách trà lên.
“Hầu gia khách khí.”
Mọi người cũng giơ tách trà lên.
Mọi người nhìn nhau mỉm cười, sau đó uống một ngụm trà.
Nếu như lúc này Thái Hướng Cao ở đây, nhất định sẽ cảm thấy kinh ngạc, bởi vì đám người tập trung ở phủ Uy Vũ Hầu, đều có chung một đặc điểm.
Đó chính là có liên quan đến tiên môn.
Trực tiếp hơn một chút, chính là tay sai của tiên môn!
Bọn họ có liên quan mật thiết với tiên môn, trong đó phần lớn số người đều giống như Uy Vũ Hầu, đều là con cái hoặc là con cháu trong gia tộc, gia nhập tiên môn, trở thành đệ tử của tiên môn, khiến cho bọn họ leo lên được quan hệ với tiên môn.
Những người còn lại là tình nguyện làm việc cho tiên môn, có được sự coi trọng và giúp đỡ của tiên môn.
Đám người này, chính là phe đầu hàng tiêu chuẩn.
Bọn họ đã sớm không còn là thần dân của Đại Chu nữa, hận không thể dán bốn chữ “tay sai của tiên môn” lên trên đầu.
Cuộc họp ngày hôm nay, chính là tay sai mở cuộc họp.
Uy Vũ Hầu từ từ đặt tách trà xuống, vừa rồi nụ cười miễn cưỡng hiện ra ở trên mặt, cũng không biết đã biến mất từ lúc nào, ánh mắt của hắn chậm rãi nhìn về phía mọi người, nói.
“Những ngày này bản Hầu biết được một chuyện, chắc rằng các vị đều đã biết rồi.”
Mọi người chậm rãi gật đầu.
Trong đó có một nam tử trung niên lộ ra thần sắc phẫn nộ, nói.
“Diệp Ninh này, đúng thật là vô pháp vô thiên, hắn là thân phận như thế nào? Hầu gia là thân phận như thế nào? Hắn bị mắc bệnh điên, thế mà lại dám cố ý nhằm vào Hầu gia!”
Lời này vừa nói ra, khiến cho mọi người lần lượt hưởng ứng.
Nếu như là mấy ngày trước, Uy Vũ Hầu nghe thấy mọi người nói lời này, có lẽ sẽ còn cảm thấy vui mừng.
Nhưng lúc này, hắn đã trải qua hai lần thất bại khi nhằm vào Diệp Ninh, tâm thái đã khác trước rồi.
“Hai chữ thân phận này, không cần nhắc lại nữa, bây giờ hắn rất phong quang, đã trở thành Giám Chính của Viện giám sát rồi, xử lý một Uy Vũ Hầu nho nhỏ như ta, có thể là chuyện khó gì?” Uy Vũ Hầu nhớ đến thất bại lúc trước, trong lòng không tránh khỏi có chút ý bực bội, ngón tay của hắn gõ xuống mặt bàn, nói: “Các vị không cần xu nịnh, an ủi bản Hầu, ta muốn mời các vị công bằng nói một chút, nên đối phó với Diệp Ninh như thế ào!”
Đối phó với Diệp Ninh?
Trong mắt mọi người có chút phát lạnh.
“Đã đến lúc xử lý hắn rồi!”
“Diệp Ninh nho nhỏ, Viện giám sát nho nhỏ, cũng muốn lật trời rồi!”