Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 157: CHƯƠNG 157: CHÓ SĂN MỞ CUỘC HỌP, TA XEM NGƯƠI LẦN NÀY CÓ CHẾT KHÔNG (2)

Chương 157: Chó săn mở cuộc họp, ta xem ngươi lần này có chết không (2)

“Chúng ta còn không ra tay, sợ rằng thế nhân còn thật sự cho rằng kinh thành là họ Diệp nhà hắn nói là tính!”

Từ khi bắt đầu đến nay, Diệp Ninh đã gây hấn rất nhiều đối với tiên môn.

Lúc đầu khi đi vào Viện giám sát, chuyện đầu tiên hắn làm là nhằm vào Uy Vũ Hầu.

Ý nghĩa khai chiến đã rất rõ ràng rồi.

Mọi người dựa vào tiên môn, đương nhiên sẽ không sợ hãi.

“Tập thể chúng ta cùng đi gặp bệ hạ, lấy danh nghĩa của tiên môn, để cho bệ hạ xóa bỏ Viện giám sát!”

Có người đề nghị.

“Không thể nào, Thái Tổ đích thân định xuống quy định, Viện giám sát không thể xóa bỏ, luật lệ của tổ tông không được thay đổi, bệ hạ sẽ không phạm phải sai lầm lớn nhất thiên hạ này… Hơn nữa, vị bệ hạ này của chúng ta, đối với tiểu tử Diệp Ninh này, là có nhiều ý định bảo vệ!”

Ánh mắt của Uy Vũ Hầu âm trầm.

Thái độ của Cơ Minh Nguyệt đã sớm không còn là bí mật gì nữa.

Lúc đầu khi Diệp Ninh tức giận mắng tiên môn, nàng là không tiếc mọi giá bảo vệ Diệp Ninh.

Mấy ngày trước bách quan luận tội Diệp Ninh, lại là nàng, ngoài sáng trong tối bảo vệ.

“Bệ hạ khắp nơi bảo vệ Diệp Ninh, sao chúng ta lại cảm thấy chuyện này có chút kỳ lạ vậy? Mọi người có từng nhìn thấy bệ hạ bảo vệ trung thần khác chưa?”

Có người sinh ra nghi ngờ.

Diệp Ninh là kẻ sĩ trung nghĩa, Cơ Minh Nguyệt bảo vệ hắn, điều này không phù hợp lắm với định nghĩa hôn quân.

“Diệp Ninh khác với người khác, lúc đầu sáu vương bức vua, muốn phong Tấn Vương, động chạm vào giới hạn của bệ hạ, là Diệp Ninh giải vây cho ngài ấy, vì thế mà ngài ấy bảo vệ Diệp Ninh, đây cũng không phải là chuyện gì khó hiểu.”

Uy Vũ Hầu suy nghĩ một chút, chắc chắn nói.

Trước mắt người cần đối phó là Diệp Ninh.

Không cần thiết phải hoài nghi Cơ Minh Nguyệt.

Mấy năm nay vị Hoàng đế bệ hạ này chưa từng quản bất cứ chuyện gì, chắc chắn là một hôn quân.

“Con đường phía bệ hạ không thông, vậy thì nên làm như thế nào? Phát động lực lượng của chúng ta, lôi kéo ý dân?”

Lại có người đưa ra lời khuyên.

“Không được.”

Uy Vũ Hầu lắc lắc đầu: “Ngu dân ở kinh thành đều là người hâm mộ trung thành nhất của tiểu tử đó.”

Mọi người trầm mặc một lát.

“Cũng chính là nói, thủ đoạn bình thường không dùng được rồi, vậy thì chỉ có một con đường thôi.”

Trong ánh mắt một gia chủ thế gia phát ra ánh sáng lạnh, bàn tay xoa xoa cổ.

“Giết hắn!”

Trong mắt mọi người đều lộ ra sát ý.

Bọn họ đều có chung một cách nghĩ.

“Bản Hầu cũng chính là nghĩ như thế… bây giờ thanh thế của Diệp Ninh đang thịnh, đã dẫn đến sự chú ý của tiên môn, nếu như chúng ta có thể giết chết hắn, nhất định là một công lao lớn, khi chuyện thành công, nhất định tiên môn sẽ có ban thưởng!”

Uy Vũ Hầu âm trầm nói.

“Nếu như như thế, vậy thì động thủ giết hắn là được!”

“Không đơn giản như thế.”

Uy Vũ Hầu lắc lắc đầu.

“Bản Hầu từng bỏ ra giá lớn mời Yên Vũ Lâu ra tay, nhưng cuối cùng lại là thất bại rồi.”

Sắc mặt mọi người hơi thay đổi.

“Yên Vũ Lâu cũng thất bại rồi?”

Uy Vũ Hầu chậm rãi gật đầu, nói.

“Vì thế ta mới mời mọi người đến đây, tiểu tử này, đúng là có chút vướng chân vướng tay.”

Uy Vũ Hầu cảm thấy Diệp Ninh rất tà môn.

May mắn của hắn vẫn luôn là tốt đến khó tin.

Mỗi một lần nhìn có vẻ cục diện là chắc chắn chết, nhưng lại lôn có người đứng ra cứu hắn.

Hắn đã không có cách gì rồi, vì thế mới mời “đồng đảng” ra tay, cùng nhau thảo luận.

Mọi người rơi vào suy nghĩ.

Một lúc sau, nam tử trung niên gia chủ lúc trước từng lên tiếng đứng lên, hắn nhìn về phía vị trí ghế ngồi đầu tiên ở phía bên trái mình, vẫn luôn không nói một lời nào.

“Nếu như ta nhớ không nhầm, ở chỗ Khai Quốc Công, có một kiện bảo vật, tên là Hút Hồn Trản.”

Khai Quốc Công.

Ý nghĩa giống như tên, đó là công thần có công lập nước.

Đời Khai Quốc Công đầu tiên, từ sớm đã là thân binh của Thái Tổ.

Đi theo Thái Tổ vào sinh ra tử, lập ra được công lao tio lớn.

Thái Tổ thấy người này rất có thiên phú, đích thân truyền cho ông ấy binh pháp và võ học, sau khi thành công, Khai Quốc Công làm thống soái, tiêu diệt trăm vạn quân địch.

Từ đó về sau, đã đánh hơn bốn mươi trận chiến lớn nhỏ, không một trận thua.

Sau khi lập quốc, Thái Tổ vì ghi nhận công lao của người này, sắc phong là Khai Quốc Công, cha truyền con nối.

Lão Công gia đã mất từ sớm, hậu bối của ông ấy kế thừa gia nghiệp, đồng thời tuân theo lời dạy của tổ tiên, nề nếp gia phong, ở dân gian, ở triều đường, danh tiếng đều không tệ.

Nhưng đến đời này, lại xuất hiện điều bất ổn.

Khai Quốc Công đời này phản bội vinh quang của tổ tiên, quyết định đầu nhập tiên môn.

Mà tiên môn cân nhắc đến địa vị của mạch Khai Quốc Công này ở Đại Chu, đương nhiên là vui vẻ chấp nhận, ban thưởng đan dược, pháp bảo và những vật khác.

Địa vị của Khai Quốc Công cao, nhưng mà lại rất ít lên tiếng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!