Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 167: CHƯƠNG 167: CÁI GÌ GỌI LÀ KINH HỈ (2)

Chương 167: Cái gì gọi là kinh hỉ (2)

Bởi vì hắn rất sợ cô phụ những người bởi vì hắn mà tràn đầy nhiệt huyết.

“Đi đi.”

Diệp Ninh phất tay, Vấn Tâm kính bay ra.

Tất cả mọi người bình tĩnh đối mặt.

Một lúc sau, Vấn Tâm kính quay trở về.

Những người có mặt ở đây, không có người nào bị loại.

“Chúc mừng đại nhân, chúc mừng đại nhân, có những người này gia nhập, các ti của Viện giám sát cũng xem như ổn định rồi!”

Thái Hướng Cao chắp tay nói.

“Bắt đầu từ ngày hôm nay, Viện giám sát sẽ xứng đáng với danh xưng anh tài hội tụ!”

Đám người đến cuois cùng, sẽ là cốt cán trung tâm của Viện giám sát.

Bọn họ trải qua khảo nghiệm phẩm cách, lại có kinh nghiệm trị chính phong phú, đây là điều vô cùng đáng quý.

Mà những người đến lúc trước, rõ ràng là vẫn còn phải rèn giũa.

Bây giờ tổng bộ Viện giám sát ở kinh thành, đại khái có khoảng ba ngàn người.

Viện giám sát lớn như thế, cuối cũng có cảnh tượng người đến người đi.

Mà không còn là dáng vẻ trống rỗng, tồi tàn mèo lớn mèo nhỏ chỉ có ba con như lúc trước nữa.

Có điều, những thành viên cốt cán từ xa đến không hề trực tiếp gia nhập công việc.

Bọn họ có thời gian một ngày để thích ứng, bố trí ổn thỏa cho người nhà, làm quen với quy củ, điều lệnh của Viện giám sát.

Trương Thừa Tông đã thay sang quan phục màu đen của Viện giám sát, hắn đi trong viện được lát đá xanh, hít thở bầu không khí không được coi là tươi mới, nhưng trong lòng lại có vui vẻ mà trước giờ chưa từng có.

Tuy là lần đầu tiên đến đây, nhưng mà hắn lại có cảm giác bản thân về nhà rồi.

Người ở đây, công việc ở đây, còn có hoàn cảnh ở đây, đều khiến cho hắn cảm thấy đúng vị rồi.

Đây là nơi mơ ước lâu này của hắn.

Nếu như bóng tối bao trùm kinh thành, vậy thì bầu trời của Viện giám sát cũng nhất định sẽ tràn ngập ánh sáng.

Ở bên cạnh hắn, một trái một phải, có hai người đi theo.

Đây là hai người bạn hắn mới làm quen, cũng là đồng liêu cùng làm việc trong tương lai của hắn.

Ngừi ở bên trái nhìn có chút lớn tuổi, đầu tóc bạc trắng dài tới thắt lưng, rối tung rối mù, cũng không biết đã bao nhiêu lâu rồi không sửa soạn.

Cổ tay, cổ chân, cổ của hắn, đều có những dấu vết hắn rất mới, đây là dấu vết của xiềng xích.

Ở quá khứ hắn là một tù nhân.

“Ta ngồi ngây người trong lao ngục mười một năm, vốn dĩ cho rằng sẽ có sống đến hết đời như thế, chưa bao giờ tưởng tượng được thế mà còn có một ngày được nhìn thấy ánh sáng một lần nữa, hơn nữa còn tận mắt nhìn thấy Viện giám sát xuất hiện trở lại… Tất cả những điều này, thật sự giống như là đang nằm mơ vậy.”

Hắn thì thầm nói.

“Đây chính là khổ tận cam lai, những nỗi khổ mà lúc trước Bạch huynh phải nhận đã qua rồi, tương lai vẫn là phải nhìn về phía trước.”

Trương Thừa Tông cười an ủi.

Người này tên là Bạch Hằng Đạo, nhìn có vẻ lớn tuổi, nhưng trên thực tế so với Trương Thừa Tông chỉ lớn hơn mười hai tuổi mà thôi.

Chỉ là cuộc sống ở trong lao ngục quá lâu, tiêu hao quá nhiều tâm thần của hắn, khiến cho hắn nhìn trông có chút già nua.

Trải nghiệm của người này tượng tự với Trương Thừa Tông, đều là bởi vì chấp pháp vô tư, đắc tội với thế gia bản địa, cuối cùng bị hãm hại, gán lên một cái tội danh rồi ném vào trong lao ngục.

“Các ngươi nhìn tấm bia này.”

Lúc này, nam tử ở bên phải nói.

Khuôn mặt hắn đầu vẻ mưa gió, chỉ có một cánh tay trái, tay áo bên phải trống rỗng rủ xuống.

Đây là một người tàn tật, nhưng mà phần eo vẫn như trước thẳng đứng, suốt trên đường đi rất ít khi lên tiếng, rất ít có biểu cảm, nhưng lúc này lại đứng yên không đi về phía trước, nhìn về tấm bia đá trước mắt giống như nhìn thấy bảo vật.

Tấm bia đá này rõ ràng là mới được lập.

Bên trên viết mấy chữ.

“Tiền lương của quan chức chính là nước mắt của nhân dân.”

“Người dân ở bên dưới thì dễ ngược đãi, ông trời khó lừa dối!”

Bạch Hằng Đạo và Trương Thừa Tông nhìn kỹ hơn, cũng sửng sốt.

Một cỗ chấn động dời núi lấp biển, điên cuồng dung nhập vào trái tim bọn họ, khiến cho mỗi một tế bào trong cơ thể của bọn họ, đều đang hưng phấn, điên cuồng.

“Tiền lương của quan chức chính là nước mắt của nhân dân.”

“Người dân ở bên dưới thì dễ ngược đãi, ông trời khó lừa dối!”

Bọn họ bất giác thì thầm đọc lại.

Càng đọc, khóe mắt càng ướt hơn.

Một cỗ uất ức tích lũy trong lòng bấy lâu này, dường như cũng muốn thuận theo nước mắt phát tiết ra ngoài.

Bởi vì những gì bọn họ trải qua đủ nhiều rồi.

Nhìn quen tham quan ô lại, nhìn quen bách tính cơ khổ, lại kết hợp thêm khổ nạn của bản thân, khi bọn họ nhìn thấy hai hàng chữ này, loại chấn động đó là điều người bình thường khó mà hiểu được.

Chỉ hai hàng chữ ngắn ngủi, đã viết hết ra toàn bộ sự kiên trì cả bọn họ mấy năm nay.

“Người làm quan, nên lấy hai dòng chữ này làm giới điều, nhớ kỹ Người dân ở bên dưới thì dễ ngược đãi, ông trời khó lừa dối!”

Bạch Hằng Đạo lẩm bẩm nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!