Chương 168: Cái gì gọi là kinh hỉ (3)
“Đây là ai viết vậy?”
Trương Thừa Tông hít một hơi thật sâu, hỏi.
“Đây là Giám Chính đại nhân viết.”
Người nam tử chỉ có một cánh tay chỉ vào một ký tự nhỏ ở góc bên phải của tấm bia.
“Hai người nhìn đi, chỗ này viết rất rõ ràng, đây là lần đầu tiên của Giám Chính đại nhân đến Viện giám sát, nhìn thấy nơi này chướng khí mù mịt, khắp nơi đều là những cái xác không hồn, mười sáu chữ này dẫn đến sự cộng minh của tàn niệm Giám Chính, giống như cỏ khô gặp gió mùa xuân, cũng đánh thức ý chí chiến đấu của mọi người.”
Rất rõ ràng, Diệp Ninh sẽ không rảnh rỗi không có việc gì làm mà đi khắc bia.
Đây là Thái Hướng Cao viết.
Hắn cho rằng cần tuyên truyền những chuyện Diệp Ninh đã làm.
Ít nhất thì người của Viện giám sát phải biết, đồng thời phải tự hào về điều đó.
“Ở đây còn có một tấm bia nữa.”
Trương Thừa Tông lại có phát hiện.
“Là một bài thơ, là “ông lão bán than” mà Giám Chính đại nhân viết.”
“Ở đây cũng có một bài thơ, có điều chỉ có một nửa, cũng sẽ có lúc đạp gió rẽ sóng, cánh buồn treo thẳng đi ra khơi…ấy? Hai người nhìn phần đề chữ này, Giám Chính Đại nhân còn có bút danh Diệp Bán Thủ sao?”
“Đây còn có trích dẫn lời nói của Diệp đại nhân…”
Mấy người giống như là Lưu lão lão đi đến đại quan viên.
Đúng thật là mở mang tầm mắt.
Đây đều là những bài thơ hoặc là câu nói mà đích thân Giám Chính đại nhân nói hoặc là viết, mỗi một thứ đều có thể truyền thừa thiên cổ, đều có thể khiến cho mọi người suy nghĩ.
Người bình thường có thể nói ra một câu như thế này, đã là rất hiếm.
Nhưng Diệp Ninh thì sao?
Giống như là rau cải trắng vậy, chỉ một lúc đã viết ra được nhiều như thế.
“Bách tính ở kinh thành đều nói, Giám Chính giống như là thánh hiền thời cổ chuyển thế, bây giờ ta đã có chút tin rồi.”
“Cho dù không phải là thánh hiền chuyển thế, sự tài hoa, phẩm cách của Giám Chính, cũng có thể được coi là người đứng đầu thiên hạ rồi.”
“Đáng tiếc, Nho đạo đứt đoạn, nếu không thì bây giờ Giám Chính nhất định đã trở thành đại Nho, tương lai cho dù là trở thành Bán Thánh, Á Thánh, thậm chí là Thánh Nhân, ta cũng sẽ không cảm thấy kỳ quái.”
Nói như thế này đi, sau khi nhìn thấy những tấm bia này.
Hình tượng cao lớn của Diệp Ninh ở trong mắt bọn họ, trong chớp mắt đã cao hơn gấp vô số lần.
Nếu như có có một bảng thuộc tính, nhất định có thể nhìn thấy được, sự sùng bái của mỗi người bọn họ đối với Diệp Ninh đã đầy rồi.
“Có thể gia nhập Viện giám sát, có lẽ là may mắn lớn nhất cuộc đời này của ta!”
“Nếu như có người có thể cứu được Đại Chu, ta cho rằng chỉ có Giám Chính đại nhân!”
“Ta tình nguyện vì Giám Chính mà chết!”
Càng ngày càng có nhiều người nhìn thấy bia đá.
Sau đó từng người từng người một hóa thân thành fan não tàn của Diệp Ninh.
Ánh mắt bọn họ nhìn Diệp Ninh, khiến cho cả người Diệp Ninh đều cảm thấy khó chịu.
Hắn cảm thấy bản thân mình không nên đi ở trong nhân gian.
Mà có lẽ nên được cung phụn ở miếu thần.
Diệp Ninh có chút không chịu được.
Hắn chuồn đi chỗ khác.
Dù sao chuyện của mình cũng làm xong rồi, còn không bằng quay trở về một chút.
Nói ra hình như ở trong nhà còn có một ma tu.
Rất hiếm thấy, cuối cùng hắn cũng nhớ ra còn có một chuyện này nữa.
Diệp Ninh và tiểu cô nương câm điếc đi vào trong viện tử.
Nhưng lại không biết, ở trong bóng tối có rất nhiều ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào hắn.
“Diệp Ninh trở về rồi!”
Tin tức truyền đến phủ Uy Vũ Hầu.
“Sắp đến mười hai canh giờ rồi, ta nhìn xem lần này hắn chết như thế nào!”
Uy Vũ Hầu hưng phấn đến phát run.
Hắn chỉ cảm thấy, khoảng cách hắn chạm được đến Thăng Thiên Đan càng ngày càng gần rồi.
Những người có mặt ở đây, cũng đều vô cùng hưng phấn.
Chỉ có thiếu duy nhất Khai Quốc Công.
Bởi vì hắn căn bản không đến đây.
Vị trí để trống.
“Vì sao hôm nay Khai Quốc Công không đến, sẽ không xảy ra sai sót gì chứ?”
Có người lo lắng.
“Sẽ không!” Uy Vũ Hầu cười lạnh một tiếng, nói: “Hắn chỉ là làm kỹ nữ nhưng lại muốn lập đền thờ, nhất thời khó chấp nhận mà thôi… Nhng ta hiểu hắn, hắn không có gan phản bội chúng ta.”
“Đợi đi”
“Mười hai canh giờ vừa đến, Diệp Ninh chắc chắn sẽ chết.”
Đương nhiên Diệp Ninh không biết, có một đám người, đang mở to mắt đợi mười hai canh giờ đến. Nhưng hắn rất phối hợp.
Hắn không dự định đi ra ngoài.
“Cho dù là lừa của đội sản xuất cũng nên nghỉ ngơi, ta đã làm việc liên tiếp mấy ngày rồi.”
Diệp Ninh xắn tay áo, đi vào nhà bếp.
Kiếp trước là một thanh niên độc lập từ sớm, hắn biết nấu cơm.
Không nói có biết bao nhiêu lợi hại, nhưng tuyệt đối cũng là trình độ cấp trung.
Đời này sau khi xuyên không, hắn rất không thích ứng với thức ăn ở đây.
Bởi vì hắn cảm thấy cơm của người của thế giới này thật sự là quá khó ăn rồi!
Lúc trước Diệp Ninh có thể không để ý.