Chương 169: Hắn ăn là bữa cơm chém đầu… đi?
Bởi vì hắn cảm thấy bản thân lúc nào cũng có thể sẽ chết, đến lúc đó trực tiếp bay thẳng lên trời, cũng không cần thiết phải ăn đồ ăn nữa.
Nhưng mà bây giờ, hắn bi ai phát hiện, chuyến bay của hắn muộn một chút rồi, có thể sẽ phải ở lại thế giới này thêm một đoạn thời gian nữa.
Vì thế hắn không thể nào nhịn được nữa.
Trời không sinh Diệp Ninh hắn, con đường nấu ăn của Đại Chu sẽ mãi chìm trong bóng tối!
May mắn là thế giới này không thiếu bất kỳ nguyên liệu nào, chính là chưa được phát triển mà thôi, Diệp Ninh dùng các loại điều chế màu mè, làm một bàn thức ăn.
Cái gì mà chân giò hầm, thịt kho tàu…
Dù sao thì đầu bếp nhìn đến chóng mặt rồi.
Ánh mắt của bà nhìn Diệp Ninh giống như là nhìn thấy thần linh vậy.
Nấu cơm, thế mà còn có nhiều kiến thức như thế?
Không hổ là chủ tử, chính là lợi hại.
“Báo, Diệp Ninh đang nấu cơm!”
Phủ Uy Vũ Hầu lúc nào cũng để ý đến động thái của Diệp trạch.
Lập tức có người đến báo cáo.
“Nấu cơm?’
Uy Vũ Hầu có chút hoài nghi đôi tai của mình.
“Ngươi là nói Diệp Ninh đang tự mình nấu cơm?
Thám tử gật đầu, tiếp đó nuốt nuốt nước miếng.
“Đúng thế, hơn nữa có lẽ rất ngon, hương thơm tràn ngập khắp sân, khứu giác của ta nhanh nhạy, nên đã ngửi được.”
Sắc mặt Uy Vũ Hầu tối sầm.
“Tiếp tục thăm dò.”
Thám tử lui xuống.
Mọi người cười lạnh.
“Tên họ Diệp này vẫn còn có loại tâm trạng thoải mái, nhưng hắn không biết, hắn có mạng nấu cơm, nhưng e rằng không còn mạng để ăn rồi!”
Uy Vũ Hầu nhìn thời gian, mười hai canh giờ sắp đến rồi, lập tức hắn nở nụ cười âm trầm.
“Đáng tiếc cho một bàn thức ăn ngon này.”
…
Diệp trạch.
Diệp Ninh nhìn một bàn thức ăn ngon, có một loại kích động muốn khóc.
Ta quá khó rồi!
Ai có thể hiểu được sự bi thương của một người thanh niên ăn quen món ăn ở hiện đại quay về thời cổ đại, ngày ngày đều ăn những món ăn khó có thể vào miệng đó chứ.
Nếu như sớm biết bản thân khó chết như thế, hắn đã sớm làm một bữa từ lâu rồi.
Điều này không trách hắn.
Chỉ trách con chó đâm sau lưng quá nhiều rồi.
“Học được chưa?”
Hắn hỏi đầu bếp.
Đầu bếp gật đầu giống như gà mỏ thóc.
Diệp Ninh thở phào một hơi, rất tốt, ít nhất sau này ăn cơm là không có vấn đề gì nữa.
“Bắt đầu ăn thôi!”
Diệp Ninh lên tiếng ra lệnh.
Là một người hiện đại, hắn rất thích dáng vẻ cả nhà vui vẻ hòa thuận ăn cơm với nhau.
Đáng tiếc, người đầu bếp và Hoàng lão đầu tuân thủ quy tắc, cầm bát, đứng gắp thức ăn.
Bọn họ không dám ngồi cùng bàn.
Cảm thấy như thế sẽ làm mất thể diện của chủ nhân.
Diệp Ninh nói mấy lần, hai người đều coi như gió thổi qua tai.
Vì thế hắn chỉ có thể cùng ăn với tiểu cô nương câm điếc.
Hắn coi tiểu cô nương câm điếc là muội muội, mà không phải là nha hoàn.
Tiểu cô nương câm điếc không phải là một người hay có cảm giác thèm ăn, nhưng khi nàng ăn miếng thịt kho tàu đầu tiên, thế mà lại cảm thấy có một loại hương vị trước giờ chưa từng có đang lan tràn trong miệng.
“Ngon!”
Đôi mắt của nàng phát sáng.
Rốt cuộc cũng chỉ là một đứa trẻ mười mấy tuổi, đang là lúc thích ăn.
Cảm giác thèm ăn của nàng hoàn toàn bị kích thích rồi.
…
“Báo, Diệp Ninh đang ăn cơm!”
“Hắn còn chưa chết?”
“Chưa chết! Vẫn luôn đang ăn, còn ăn rất ngon!”
“Dựa vào cái gì?”
Uy Vũ Hầu nghe được tin tức hồi báo của thám tử, tức đến lửa giận hừng hực.
Hắn một cước đá lật ngược cái bàn ở trước mặt lên.
Trong mắt lửa giận hừng hực, nghiến răng nghiến lợi nói.
“Ta còn chưa ăn, ngược lại hắn ăn đến là thoải mái!”
Nói xong, ý thức được trọng điểm của mình sai rồi.
Hắn nhìn thời gian, cả mặt đều là thần sắc khó có thể tin.
“Mười hai canh giờ đến rồi, vì sao hắn còn chưa chết?”
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau.
Không có người nào đưa ra được câu trả lời.
Một lúc lâu sau, mới có một người của thế gia cẩn thận từng chút một nói.
“Lẽ nào là Hút Hồn Trản đã quá lâu không sử dụng, vì thế có chút chậm trễ?”
Mọi người lần lượt gật đầu.
“Đợi thêm một chút.”
“Để cho hắn ăn xong bữa cơm này, đây là bữa cơm chém đầu!”
“Hắn nhất định sẽ chết, không có gì để thương lượng!”
Mọi người đều cảm thấy Hút Hồn Trản không thể nào không giết được một Diệp Ninh nho nhỏ.
Vì để kích hoạt kiện pháp bảo tuyệt đối ác độc này, mỗi một nhà bọn họ đều bỏ ra một số lượng lớn linh thạch.
Đừng nói là một văn nhân như Diệp Ninh, cho dù là Chân Nhân, cho dù là tu sĩ ở phía trên Chân Nhân là Thiên Mệnh Cảnh, khi Hút Hồn Trản bùng nổ, cũng nhất định sẽ chết!
Uy Vũ Hầu yên tĩnh lại.
Nếu như là như thế, vậy thì chỉ có thể đợi rồi.
Nhưng trong lòng hắn đã không còn tự tin nữa.
Hắn có một loại dự cảm rất không tốt.
Chắc không phải lần này, vẫn còn có thể lật xe đó chứ?
Hắn ăn bữa cơm này là bữa cơm chém đầu… đúng không?
…