Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 170: CHƯƠNG 170: HẮN ĂN LÀ BỮA CƠM CHÉM ĐẦU… ĐI? (2)

Chương 170: Hắn ăn là bữa cơm chém đầu… đi? (2)

Diệp trạch.

Khi một nhà Diệp Ninh ăn cơm.

Trong phòng khách.

Ngọn lửa màu trắng lập lòe của Hút Hồn Trản.

Càng ngày càng yếu đi, lúc nào cũng có khả năng tắt.

Cuối cùng, có lẽ là bị một cơn gió thổi ảnh hưởng, hoặc có lẽ căn bản chính là như thế.

Ngọn lửa rung rinh một hồi, sau đó tắt vụt.

Vào khoảnh khắc ngọn lửa tắt đi, một luồng khí tức màu đen, mang theo cỗ hương vị hôi thối nồng đậm, lan tỏa ra bốn phía xung quanh.

Lần này không phải là lời nguyền nữa.

Mà là khí tức hủy diệt chân chính.

Lúc trước Hút Hồn Trản không ngừng khuếch tán lời nguyền, lời nguyền giống như là thuốc súng vậy, tràn ngập toàn bộ Diệp trạch này.

Mà khí tức hủy diệt là vật dẫn đốt cháy thuốc súng.

Hoàn toàn dẫn bạo lời nguyền lúc trước, khiến cho nơi này biến thành vùng đất chết.

Nhưng…

Khí tức nguyền rủa lúc trước không hề khuếch tán ra ngoài.

Đừng nói là tràn ngập Diệp trạch, đến cửa của phòng khách cũng đều chưa đi ra, ma tu vẫn còn đang hôn mê, theo bản năng hấp thu toàn bộ năng lượng có lợi đối với nàng ta để hồi phục thân thể.

Rất không may.

Ma tu là người trong nghề chuyên dùng lời nguyền.

Mà vị này, càng là tinh thông các loại pháp thuật nguyền rủa.

Khí tức nguyền rủa Hút Hồn Trản khuếch tán ra, toàn bộ biến thành nguồn dinh dưỡng của nàng ta, bị nàng ta không hề khách khí gì hấp thu, chuyển hóa thành sức mạnh của mình.

Nàng ta đã quen với quá trình này.

Sau đó khí tức nguyền rủa bị nàng ta hút sạch giống như chuyện này là điều đương nhiên.

Cuối cùng khí tức hủy diệt bùng nổ, nàng ta vẫn như trước theo bản năng mà hấp thụ.

Chính vào lúc sắp đến bên người, nàng ta bất ngờ tỉnh dậy.

Một đôi mắt đẹp, mở ra!

Trong đôi mắt đẹp lộ ra một cỗ thần sắc ngưng trọng.

“Có người muốn hại ta!”

“Khí tức hủy diệt!”

“Người này đúng là độc ác!”

Nàng ta còn có một chút chưa hiểu rõ tình hình.

Nàng ta phất tay một cái, chặn lại luồng khí tức hủy diệt sắp đi vào trong cơ thể, sau đó trong lòng vừa động, dường như trong quần áo có thứ gì đó đang chuyển động, một lúc sau, một con rắn nhỏ màu xanh lá bằng ngón tay chui ra khỏi tay áo.

Loài rắn bình thường, nhìn có vẻ ghê sợ, khiến người khác sợ hãi.

Cả người màu xanh lục trong veo, trong đôi mắt màu xanh, phát ra ánh sáng giống như là lưu ly.

Con rắn nhỏ há miệng thở phì phì, khí tức hủy diệt hóa thành một đạo sợi nhỏ, bị nó nuốt vào trong bụng.

Dường như nó rất thỏa mãn, nấc một cái, bò lên cỏ tay trắng như tuyết của ma tu.

Dùng răng cắn chặt đuôi của mình, chìm vào giấc ngủ sâu.

Nếu như không nhìn kỹ, bất kỳ là người nào cũng sẽ cảm thấy, trên cổ tay của ma tu đeo một chiếc vòng tay màu xanh.

Nàng ta dùng ngón tay trắng nõn gõ gõ một cái vào đầu của con rắn, thần niệm khuếch tán ra ngoài.

Thân là ma tu, có rất nhiều lúc đều rơi vào nguy hiểm, nàng ta theo bản năng phải làm rõ tình huống bây giờ.

Trước khi làm rõ, nàng ta sẽ không ra ngoài.

“Ừm, vẫn là ở kinh thành.”

Nàng ta cảm nhận được đại trận của kinh thành đang rõ ràng áp chế bản thân.

Không chỉ không khó chịu, ngược lại còn rất yên tâm.

Bởi vì thương thế của nàng ta còn chưa hồi phục hoàn tàn, chỉ là thông qua hấp thu quà tặng khí tức nguyền rủa kia, khiến cho nàng ta tỉnh lại mà thôi.

Vì thế, bây giờ thật sự nàng ta vẫn là rất yếu.

Kinh thành này có thể đối xử bình đẳng, là nơi có thể áp chế tất cả người tu hành, ngược lại trở thành vùng đất tốt đối với nàng ta.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao lúc chạy trốn, nàng ta lại nhất định chạy về phương hướng kinh thành.

Kinh thành, so với nơi khác an toàn hơn nhiều.

“Ấy, là hắn?”

Ma tu chú ý đến Diệp Minh và mấy người đang ăn cơm.

Trong mắt của nàng ta lộ ra thần sắc nghiền ngẫm.

Người nam nhân này, nàng ta vẫn còn nhớ.

Rất thú vị.

Thế mà lại có thể nói ra lời nói tẩy trắng cho ma đạo, hạ thấp tiên môn.

Nàng ta tu hành ngàn năm, từng gặp đạo sĩ dáng vẻ đạo mạo, cũng từng gặp thánh mẫu trong lòng có đồng tình với ma môn, nhưng chính là chưa từng gặp loại người như Diệp Ninh, nói ra loại lời nói căn bản tiên ma không hề có khác biệt, sức mạnh không chia người tốt xấu.

Câu nói này khiến người khác suy ngẫm.

Nhưng cũng là một loại tràn ngập nguy hiểm.

Tiên môn biết, nhất định sẽ tức đến nhảy dựng lên.

“Bọn họ là đang ăn cái gì vậy?”

Cái mũi nho nhắn tinh xảo của ma tu ngửi ngửi.

Nàng ta ngửi thấy mùi thơm của thức ăn.

Ừm, rất thơm.

Nàng đã không thứ gì ăn từ lâu, nhưng cảm giác muốn ăn vẫn chưa hề đứt đoạn, từ trước đến giờ đều rất thích món ăn ngon.

Đương nhiên, những thứ nàng ta ăn không phải là thức ăn của người phàm, những thứ đó nàng ta coi thường.

Nàng ta đều là ăn máu thịt của yêu thú, thiên tài địa bảo.

Đó đều là quà tặng của đất trời, không cần nấu nướng phức tạp, đã rất ngon rồi.

Nhưng mà những thứ Diệp Ninh ăn, có chút đánh vỡ khái niệm của nàng ta.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!