Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 180: CHƯƠNG 180: TOÀN THÀNH CHẤN KINH, THẾ MÀ HẮN DÁM RA KHỎI THÀNH (2)

Chương 180: Toàn thành chấn kinh, thế mà hắn dám ra khỏi thành (2)

Năm vạn người đứng với nhau, nhìn thẳng một đường, không nhìn thấy đầu, chỉ nhìn thấy một mảnh đen sì.

Nhiều người như thế, lẽ nào lại âm thầm không một tiếng động mà chết sao?

Hắn cũng là người, hắn nghe thấy câu chuyện của Khai Quốc Công, biết được Khai Quốc Công tham dự việc mưu hại hắn.

Nhưng mà hắn lại không hận được.

Không chỉ là vì Khai Quốc Công đã chết rồi, càng là bởi vì hắn ta là một người đáng thương.

Vốn dĩ hắn là một người tốt, nhưng lại bị ép từng bước từng bước một, đi xuống dưới vực sâu.

Hắn ta gia nhập vào phái đầu hàng, nhưng lương tâm vẫn còn nguyên vẹn.

Vì thế hắn ta cảm thấy khó khăn.

Mà người của phái đầu hàng, từ trước đến giờ cũng chưa từng coi hắn ta là người của mình.

Cho dù là không có chuyện ngày hôm nay, kết cục của Khai Quốc Công cũng sẽ không quá tốt, bởi vì hắn là một người có lương tâm, lại trà trộn vào trong giữa một đám lang sói, sao có thể có kết cục tốt? Ai mà cũng muốn bảo vệ, thì sẽ có khả năng ai cũng không bảo vệ tốt được.

Đây không phải là lời nói không có thật của Diệp Ninh.

Mà là đáp án mà lịch sử đưa ra.

“Ta phải đi tận mắt nhìn thấy!”

Trong lòng Diệp Ninh nói thầm.

Hắn phải đi xem xem, rốt cuộc Xích Diệm quân như thế nào rồi. Nếu như sau khi ra khỏi thành phát hiện toàn bộ Xích Diệm quân đã bị tiêu diệt rồi, vậy thì hắn sẽ không bỏ qua cho đám người này. Nếu như sau khi ra khỏi thành, Diệp Ninh gặp phải nguy hiểm rồi chết, vậy thì sau khi hắn trở thành Thiên Đế vẫn sẽ quay lại, đương nhiên cũng sẽ không bỏ qua cho đám người đó.

Lúc này, suy nghĩ của hắn đã thay đổi rồi.

Loại tâm thái bỡn cợt với đời đó của hắn, đứng trước hiện thực chân thật mà tàn khốc, đã sản sinh ra sự biến đổi một cách tự nhiên.

Người của Viện giám sát đến càng ngày càng nhiều.

Thành lập thành một đội ngũ dài như rồng.

Trên người bọn họ mặc đồng phục màu đen, tay cầm vũ khí sắc bén, mỗi một người đều là cao thủ.

Bọn họ hiểu rất rõ bản thân gánh vác trách nhiệm như thế nào.

Vốn dĩ đám người Trương Thừa Tông đang ở trong kỳ nghỉ, cũng trở lại đội rồi.

Bọn họ không muốn bỏ lỡ hành động lớn đầu tiên sau khi Viện giám sát tái xuất giang hồ.

Vì thế, đội ngũ dài như rồng thái độ rõ ràng, rêu rao gây sự chú ý khắp nơi trên đường phố kinh thành.

Đương nhiên chuyện này kinh động rất nhiều người.

“Viện giám sát đây là muốn đi ra khỏi thành!”

“Ngươi đi đầu tiên là Diệp đại nhân?”

“Lẽ nào là bên ngoài thành đã xảy ra chuyện lớn gì rồi?”

Bách tính không biết nội tình, vô cùng chấn động, chỉ có thể phỏng đoán.

Mà những người có tâm tư, lập tức ý thức được một chuyện.

“Diệp Ninh ra khỏi thành rồi!”

Phủ Uy Vũ Hầu.

Uy Vũ Hầu phát ra một hồi tiếng cười điên cuồng, hắn rút trường kiếm ra, một kiếm chém đổ chiếc bàn ở trước mắt, gầm lên nói.

“Thế mà Diệp Ninh lại dám ra khỏi thành, hắn ta đây là đang tìm chết!”

“Các vị, còn đợi cái gì nữa?”

“Bên ngoài thành, sẽ chính là đất chôn của hắn, hắn sẽ hối hận bởi vì sự kích động của mình!”

Ở trong kinh thành, có quá nhiều ràng buộc.

Mà bên ngoài thành, thì không cần lo lắng cái gì nữa.

Mọi người điên cuồng vui mừng, lần lượt hạ mệnh lệnh.

Sĩ binh, gia đinh, môn khách cùng với các cao thủ giang hồ được nuôi dưỡng của thế lực các nơi, cũng đều từ bốn phương tám hướng tập trung lại, hướng về phía bên ngoài thành.

Đây là một khối sức mạnh rất lớn.

Từ số lượng người mà nói, là gấp mười lần Viện giám sát!

Trong Xuân Phong Lâu, đột nhiên tiếng đàn đứt quãng.

“Cái gì, hắn ra khỏi thành rồi?”

Đôi mắt đẹp của Tiêu Thiển Thiển run lên.

Nhưng rất nhanh nàng đã phản ứng lại được, lập tức đưa ra sắp xếp.

“Lập tức phái gián điệp kim bài, để bọn họ đi theo dõi Diệp Ninh, nếu như Diệp Ninh an toàn, không cần phải ra tay, nếu như Diệp Ninh gặp chuyện, không tiếc bất cứ giá nào cũng phải bảo vệ được hắn, đưa hắn quay trở lại kinh thành!”

Lập tức mệnh lệnh được truyền xuống.

Lục Trúc tò mò hỏi.

“Tiểu thư, hình như người không phải vô cùng chấn kinh trước quyết định của Diệp đại nhân.”

Tiểu Thiển Thiển cười khổ một tiếng, nói.

“Trên đời này còn có chuyện gì mà hắn ta không dám làm nữa không?”

Trong hoàng cung, Cơ Minh Nguyệt có được tin tức.

Nàng cũng lập tức đưa ra sắp xếp.

“Lập tức phái binh hộ tống Diệp Ninh!”

Bây giờ nàng cũng xem như là biết được con người của Diệp ninh rồi, phàm là chuyện mà tên này đã đưa ra quyết định, thì chính là tám con ngựa cũng không kéo lại được.

Vì thế so với chuyện nghĩ hạ thánh chỉ ngăn cản hắn, còn không bằng nghĩ xem làm thế nào mới có thể bảo vệ hắn.

Nhưng vấn đề đến rồi.

Chính vào lúc sau khi nàng hạ mệnh lệnh, tướng quân đợi lệnh ở trước cửa điện lại là không có động tĩnh gì.

“Tại sao ngươi không đi? Không nghe thấy lời nói của trẫm sao?”

Cơ Minh Nguyệt chất vấn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!