Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 181: CHƯƠNG 181: TOÀN THÀNH CHẤN KINH, THẾ MÀ HẮN DÁM RA KHỎI THÀNH (3)

Chương 181: Toàn thành chấn kinh, thế mà hắn dám ra khỏi thành (3)

“Bệ hạ, đương nhiên là thần nghe thấy rồi, nhưng thần không biết, mệnh lệnh này nên truyền cho nhánh quân đội nào…”

Tướng quân quỳ một gối xuống, trên mặt lộ ra thần sắc mơ hồ.

“Đương nhiên là…”

Cơ Minh Nguyệt vừa mới mở miệng, nhất thời dừng lại. Đúng thế, nên truyền đạt quân lệnh cho nhánh quân đội nào đây?

Tính toán một chút quân đội đóng quân ở xung quanh kinh thành.

Đầu tiên là mấy nhánh quân đội đóng quân ở ngoài thành.

Xích Diệm quân thuộc về Khai Quốc Công.

Còn có ba nhánh quân đội, cộng lại đại khái khoảng mười lăm vạn người, cũng đều thuộc về các tướng quân.

Mà ba vị tướng quân này, đã sớm âm thầm đầu nhập cho sáu nước rồi.

Sở dĩ bọn họ đóng quân ở ngoài thành, thật ra là một sự uy hiếp vô hình đối với Thiên Tử.

Chỉ huy bọn họ?

Đừng nghĩ nữa.

Không bàn đến quân đội đóng quân ngoài thành nữa, nói về trong thành.

Đầu tiên là thành vệ quân là không có vấn đề.

Nhưng mà, nhiều năm nay, sĩ khí của thành vệ quân giảm thấp, quân hưởng phát phóng không đủ, khuyết thiếu huấn luyện, vẫn luôn là trạng thái sống bằng lý trí.

Nguyên nhân rất đơn giản.

Sáu nước và tiên môn không muốn nhìn thấy một nhánh thành vệ quân tinh nhuệ.

Mà Cơ Minh Nguyệt, cũng lười đầu tư tài nguyên gì vào thành vệ quân, bởi vì loại quân đội bày ra ở ngoài sáng như thế này, nhất định là khong thể nào hỗ trợ được nàng.

Cũng chính là nói, nếu như bây giờ nàng muốn điều binh, cũng chỉ có ngự lâm quân rồi.

Nơi làm việc của ngự lâm quân là hoàng thành, trách nhiệm lớn lao, bình thường không thể động đến.

Đây là quân đội ở ngoài mặt sáng.

Ở trong bóng tối, đương nhiên dưới tay nàng cũng có quân đội mạnh mẽ bồi dưỡng nhiều năm, đây là lá bài quan trọng để nàng phục hưng Đại Chu.

Là căn bản không thể nào động đến.

Một khi phái ra khỏi thành, thế nhân nhìn thấy nhánh quân đội này, tất cả những nỗ lực hành động lúc trước của nàng, cũng sẽ phí công.

Vì thế, sau một hồi kiểm kê, thế mà Cơ Minh Nguyệt lại phát hiện, quân đội mà nàng có thể phái đi để cứu Diệp Ninh, chỉ có ngự lâm quân bảo vệ hoàng thành.

Đây là điều sỉ nhục đối với một người làm đế vương.

“Phái một vạn ngự lâm quân ra khỏi thành, không cần phải hiếu chiến, bảo vệ Diệp Ninh là được!”

Cơ Minh Nguyệt cắn răng nói.

“Tuân chỉ!”

Tướng quân lĩnh mệnh rời đi.

Mà lúc này, Diệp Ninh đi ra khỏi kinh thành.

Đúng vào khoảnh khắc ra khỏi thành, hắn quay đầu nhìn lại, nhìn bức tường thành cao ngất ngưởng.

Có một loại cảm giác quỷ dị, từ trong lòng của hắn dâng lên.

Loại cảm giác này, gọi là không an toàn.

Lúc trước khi ở kinh thành Diệp Ninh còn chưa có loại cảm giác này, sau khi ra khỏi thành, lập tức ý thức được cảm giác tồn tại của đại trận kinh thành.

Càng huống hồ hắn là người duy nhất ở trên cuộc đời này có thể khống chế tòa đại trận này, loại cảm giác đó, đương nhiên càng thêm mạnh mẽ.

Rời khỏi kinh thành, tương đương với việc rời khỏi vòng an toàn, ác ý đến từ bốn phương tám hướng, đột nhiên được phóng lớn gấp mười lần.

Nhưng đốivới Diệp Ninh mà nói cũng không hoàn toàn là một chuyện xấu.

Hắn phất tay, văn khí trong cơ thể chấn động.

Lập tức biến thành hàng nghìn con ngựa chiến.

Văn khí hóa ngựa, chỉ là một phương thức nhỏ của Nho đạo mà thôi.

Chính khí cuồn cuộn trong cơ thể hắn nhiều không đếm xuể, càng không cần nói đến văn khí, tùy tùy tiện tiện hóa thành hàng nghìn con chiến mã, mà bản thân lại không chịu một chút ảnh hưởng nào.

Mọi người cưỡi lên ngựa, chạy nhanh về phương hướng đóng quân của Xích Diệm quân.

Cùng cưỡi ngựa đi theo còn có Bùi Ngữ Hàm.

Ma nữ có lai lịch thần bí này, có hứng thú rất lớn đối với Diệp Ninh.

Nàng phát hiện người này rất thú vị.

Khi lần đầu tiên gặp mặt, lời nói đã khiến người khác kinh ngạc, bảo vệ cho một người “ma đạo mê hoặc người khác” như nàng.

Sau khi tỉnh lại, nàng một đường quan sát.

Thông qua phản ứng của mọi người đối với Bùi Ngũ Hàm, đại khái nàng cò thể hiểu rõ được tình huống.

“Hóa ra người này chính là Diệp Ninh, Giám Chính tân nhiệm của Viện giám sát, lãnh tụ của Nho đạo, thơ từ tuyệt vời…”

Diệp Ninh có rất nhiều danh hiệu.

Nhưng điều khiến nàng cảm thấy có hứng thú nhất, vẫn là một câu “chống lại tiên môn”.

Nếu như nói Diệp Ninh và tiên môn đối lập, là vấn đề lập trường.

Vậy thì tiên ma đối lập, càng là không chết không dừng, càng là sự đối lập không có bất kỳ khả năng hòa giải nào!

Loại trình độ đối lập này, còn cao hơn rất nhiều so với thù hận giữa Đại Chu và tiên môn.

Sớm vào ngàn năm trước, ma đạo và tiên đạo đã là loại kết cục này rồi.

Chỉ có điều, tiên môn là lớn, nắm giữ quyền lên tiếng, đánh đến cho ma đạo căn bản không nhấc đầu lên được.

Thân là người của ma đạo, nàng đã sớm quen với việc tự mình chiến đấu.

Thế gian người người sợ hãi tiên môn, không có ai ngoại lệ?

Nhưng mà Diệp Ninh, lại nhất định là một chuyện ngoại lệ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!