Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 197: CHƯƠNG 197: TRẢ LẠI VINH QUANG CHO NGƯƠI

Chương 197: Trả lại vinh quang cho ngươi

Cả mặt Vinh Quốc Công đều là thần sắc đau khổ.

Cái chết của người thân, khiến cho hắn nhận phải cú sốc rất lớn.

Diệp Ninh chú ý đến sự đau đớn của hắn.

“Hóa ra ngươi cũng sẽ bởi vì người thân của mình chết, mà cảm thấy đau đớn.”

“Vậy thì xin hỏi ngươi có từng nghĩ, những người bị ngươi hại chết kia, bọn họ cũng có cha mẹ người thân.”

“Bọn nhọ đau đớn như thế nào?”

Vinh Quốc Công nhắm mắt lại.

“Thắng làm vua thua làm giặc, ngươi không cần nói nhiều nữa.”

Người như hắn, đã không thể nào có cảm xúc áy náy gì nữa.

Hắn không hề cho rằng bản thân sai cái gì.

“Bắt lấy.”

Diệp Ninh nói.

Lập tức có người đi lên phía trước bắt lấy Vinh Quốc Công.

Hắn giơ tay chịu trói, nhưng không hề khiến cho cảnh ngộ của mình tốt hơn một chút.

Người của Viện giám sát ra tay không hề khách khí, đầu tiên phong ấn kinh mạch của hắn, tiếp sau đó dùng gông xiềng xích lại, áp giải đi.

Vinh Quốc Công cao cao tại thượng, cũng trở thành tù nhân.

“Dẫn đi!”

Thái Hướng Cao lạnh nhạt nói.

Một lần lạ hai lần quen.

Người của Viện giám sát đã quen rồi.

Đầu tiên bắt người, sau đó khám xét, cuối cùng dán niêm phong.

Sau khi lưu trình kết thúc, Uy Vũ Hầu nhiều thêm một người bạn đồng hành.

Hai người nhếch nhác nhìn nhau, trong mắt tràn ngập sự chua xót.

Ai có thể ngờ được, thế mà bọn họ sẽ gặp phải cảnh ngộ như vậy.

“Diệp Ninh này, đúng thật là tên điên.”

Uy Vũ Hầu nghiến răng nghiến lợi, nói.

“Hắn không sống được bao lâu nữa, hắn động vào chúng ta, tiên môn nhất định sẽ không buông tha cho hắn!”

Vinh Quốc Công đúng là bình tĩnh hơn nhiều, trong đôi mắt lộ ra ánh sáng độc ác.

Mọi người nhìn thấy tất cả.

Tiếp theo sau Uy Vũ Hầu, không ngờ Vinh Quốc Công cũng bị bắt.

Sự điên cuồng của Diệp Ninh, khiến cho bọn họ cảm thấy chấn động.

“Lẽ nào Diệp đại nhân muốn một lưới bắt hết tôn quý sao?”

“Sức mạnh của một mạch Vinh Quốc Công, không phải là thứ bên Uy Vũ Hầu có thể so được, các châu các huyện đều có người của Vinh Quốc Công, trong tiên môn cũng có con cháu của một mạch Vinh Quốc Công, bọn họ sẽ không bỏ qua đâu!”

“Nói thật, ta rất ủng hộ Diệp đại nhân, nhưng cách làm này của ngài ấy, giống như là đang nhảy trên mũi kiếm vậy, quá nguy hiểm rồi.”

Nếu như nói Diệp Ninh bắt Uy Vũ Hầu tất cả mọi người đều cảm thấy vui vẻ, vậy thì bắt Vinh Quốc Công, lại khiến cho bọn họ cảm thấy lo lắng.

Đương nhiên, bọn họ lo lắng không phải là Vinh Quốc Công.

Mà là Diệp Ninh.

Bất kể chuyện gì cũng phải lầm tuần tự từng bước một.

Diệp Ninh không ra tay thì thôi, vừa ra tay đã gây ra sóng gió ngập trời, đến lúc đó nên kết thúc như thế nào?

Đạo lý gấp gáp thì dễ va chạm, người hiểu có rất nhiều.

“Thánh chỉ đến!”

Lưu Cẩn là thái giám truyền chỉ, cuối cùng cũng đến kịp.

Hắn nhìn thấy Vinh Quốc Công đã trở thành tù nhân, nhìn thêm một chút thì phủ Vinh Quốc Công khắp nơi đều thi thể, trước mắt tối đen, suýt chút nữa tắt thở.

“Giám Chính đại nhân, ngài đây là…”

Lưu Cẩn không biết phải nói cái gì nữa.

Vì sao mỗi lần nhìn thấy Diệp Ninh, hắn vẫn luôn đang làm chuyện lớn.

Ngài bắt Uy Vũ Hầu không ai nói cái gì, bởi vì ai cũng biết thù hận của hai người rất lớn.

Bắt lấy một Uy Vũ Hầu, nhiều nhất cũng chỉ là bên phía Quần Ngọc Các bất mãn.

Nhưng mà bắt Vinh Quốc Công, vấn đề này lớn rồi!

Vinh Quốc Công trải qua mấy đời nhân mạch, áp lực phải đối mặt, ít nhất phải tăng gấp mười lần.

“Hoàng tử phạm pháp, đồng tội với thứ dân, càng huống hồ hắn chỉ là một Vinh Quốc Công nho nhỏ.”

Diệp Ninh lạnh lùng nói.

“Lời thì nói như thế, nhưng tình thế trước mắt… ai!”

Lưu Cẩn lắc lắc đầu, hắn cũng không tiện nói nhiều cái gì, hắng hắng gọng, nói: “Truyền khẩu dụ của bệ hạ, Viện giám sát lập tức dừng tay, những vụ án trong tay cần xử lý, toàn bộ giao cho Hình bộ xử lý.”

Dường như hắn biết Diệp Ninh rất có khả năng sẽ kháng chỉ, dù sao đây không phải là một lần hai lần, vì thế hắn nhanh chóng thấp giọng nói thêm một câu “bệ hạ hoàn toàn là bởi vì tốt cho Diệp đại nhân, Vinh Quốc Công này không động vào được, ít nhất bây giờ là không động vào được, bắt lấy Uy Vũ Hầu, đã là phiền phức không nhỏ rồi, nếu như còn chọc thêm người khác, đến lúc đó chỉ sợ sẽ không thể nào thu dọn thế cục!”

Không thể nào thu dọn được thế cục?

Điều Diệp Ninh muốn chính là thế cục không thể nào thu dọn được!

Dù sao hắn không sợ chết, không có đạo lý gì mà không cứng đến cùng.

“Nói với hôn quân, Viện giám sát làm việc, từ trước đến giờ chỉ có một quy củ, đó chính là có tội thì phải chịu trừng phạt! Uy Vũ Hầu cũng được, Vinh Quốc Công cũng thế, ta không cần biết sau lưng bọn họ là ai, cũng không cần biết rốt cuộc bọn họ có quyền lực lớn như thế nào, ta chỉ biết, bọn họ làm sai việc, thì nhất định phải trả cái giá lớn!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!