Chương 198: Trả lại vinh quang cho ngươi (2)
Diệp Ninh cười lạnh một tiếng.
“Nếu như hôn quân không biết bọn họ đã phạm phải tội gì, ngược lại ta có thể chép một phần đưa cho hắn, nhân chứng vật chứng đầy đủ, không thể chối cãi.”
Nghe thấy lời này, Vinh Quốc Công ở bên kia cười hả hê.
“Giám Chính đại nhân, ngươi nghĩ nhiều rồi, bản Công không chối cãi, tuy bản Công không biết ngươi nói là tội danh gì, nhưng đều không sao cả, toàn bộ bản Công đều nhận!”
Hắn bị bắt, nhưng hắn không hề hoảng loạn.
Bởi vì hắn cảm thấy, chuyện này còn chưa xong.
Bên phía tiên môn tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Vẫn còn sớm, đây mới chỉ là mới bắt đầu, rồi sẽ có lúc Diệp Ninh hối hận.
Đạo lý này, Lưu Cẩn cũng hiểu, vì thế lập tức cười khổ nói.
“Đại nhân, điều này căn bản không phải là chuyện có phạm tội không, mà chuyện này nên kết thúc ở đây thôi, không thể làm lớn thêm nữa…”
Diệp Ninh nhìn hắn một cách kỳ quái.
“Không thể nào làm lớn thêm nữa?”
“Không không không, ngươi nghĩ nhiều rồi, đây là đâu với đâu, chuyện này của ta chỉ là mới vừa bắt đầu.
“Đi nhà tiếp theo, Trịnh gia!”
Đương nhiên Diệp Ninh không thể nào bị khuyên quay lại.
Lời nói của hôn quân, từ trước đến nay hắn đều là không nghe.
Một là, hắn là Giám Chính của Viện giám sát, thân phận đặc biệt, trong tay lại có kiếm Phương Chính, vốn dĩ sự ràng buộc của hoàng quyền đối với hắn đã không lớn.
Hai là, Cơ Minh Nguyệt ở trong mắt hắn là hôn quân, nếu như đã là hôn quân, vậy thì sao hắn có thể để ý quá nhiều?
Có giỏi thì ngươi chém ta đi.
Đội ngũ của Viện giám sát lại lần nữa di chuyển, áp giải một Quốc Công, một Hầu gia, nghênh ngang hấp dẫn sự chú ý của người khác.
Nhà tiếp theo?
Trịnh gia?
Lưu Cẩn nghĩ nghĩ, kinh thành còn có mấy nhà họ Trịnh!
Hắn đập mạnh vào đùi.
“Không hay rồi, Diệp đại nhân đây là muốn chọc thủng trời!”
Hắn nhanh chóng điên cuồng quay về hoàng cung phục mệnh.
Cơ Minh Nguyệt mạnh mẽ đứng dậy.
“Trịnh gia? Thế gia đứng đầu kinh thành!”
Cơ Minh Nguyệt đi đi lại lại, càng đi càng nhanh, gấp gáp nói.
“Rốt cuộc hắn muốn làm cái gì?”
Thế gia, ở vương triều thời cổ đại, chiếm cứ vị trí rất quan trọng.
Chỉ lấy sáu nước bây giờ mà nói, vương thất sáu nước, lúc trước toàn bộ đều xuất thân từ thế gia.
Bọn họ ở trong địa bàn của mình đã trải qua vô số năm tháng, nền tảng gia đình thâm sâu, môn sinh nằm khắp thiên hạ, nếu như thiên hạ có biến, bọn họ lúc nào cũng có thể thành lập một nhánh đại quân, tranh giành thiên hạ.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao tiên môn sẽ lựa chọn nâng đỡ bọn họ.
Lúc trước Vũ Hóa Môn nâng đỡ Tấn Dương Lý gia chính là một ví dụ kinh điển.
Bây giờ thật ra bọn họ chính là rắn đứng đầu một vùng, cả vùng Bỉnh Châu gần như đều là địa bàn của bọn họ, nếu như được phong vương, sau khi danh chính ngôn thuận, sẽ lập tức có thể khống chế quân chính một châu.
Có một câu nói gọi là vương triều nước chảu, thế gia là kiên cường.
Từ đó có thể nhìn ra được sự nguy hại của thế gia.
Bọn họ là rắn đầu địa phương, là nguy hiểm ngầm của quốc gia.
Có một vài thế gia mạnh mẽ, cho dù là quan viên bản địa, cũng nhất định phải có được sự công nhận của bọn họ, nếu không bất kỳ chính lệnh nào cũng không thực hiện được.
Trong các thế gia của thiên hạ, thế gia của kinh thành yếu nhất.
Vì sao nói như thế?
Bởi vì kinh thành là nơi hoàng quyền mạnh nhất.
Kinh thành không phải là sân khấu của thế gia.
Thế gia mạnh mẽ, đều đã có được một lãnh tổ của riêng mình.
Mà nhà được gọi là thế gia đứng đầu kinh thành, thế lực không thể nào so sánh được với thế gia đỉnh cấp như Tấn Dương Lý gia.
Nhưng cho dù không thể nào so sánh, thì Trịnh gia vẫn là đệ nhất thế gia của kinh thành
Một khi động vào bọn họ, chẳng khác nào khiến cho tình hình không thể nào thu dọn được.
“Làm sao đây, bây giờ ta phải làm sao đây?”
Cơ Minh Nguyệt không ngừng đau đầu.
Nàng cho rằng nhất định phải ngăn cản Diệp Ninh.
Nhưng mà nàng lại không có cách nào cả.
Chỉ hạ thánh chỉ, là nhất định không có tác dụng gì, nghĩ cũng không cần nghĩ.
Lẽ nào dùng vũ lực ép buộc?
Đây rõ ràng là chuyện không thể nào.
Sao nàng có thể dùng quân đội với Diệp Ninh.
Còn về dùng lý phục người, càng là không có tác dụng, toàn bộ lý đều ở chỗ Diệp Ninh.
Hắn là làm việc theo pháp luật, hoàn toàn đứng vững chân.
Nàng muốn ngăn cản Diệp Ninh dừng tay, ngược lại là bên không có lý.
Nên làm gì mới tốt đây?
Nàng bi ai phát hiện, bản thân không có cách nào với Diệp Ninh.
Diệp Ninh đã đến Trịnh gia.
Thế mà Trịnh gia không kiêu ngạo như Vinh Quốc Công, cả nhà lớn bé, đã sớm đứng ở bên ngoài đợi rồi.
“Ta nghe được Giám Chính đại nhân đến đây, tiểu lão vô cùng vinh hạnh, kinh thành Trịnh thị càng là rồng đến nhà tôm, xin mời Diệp đại nhân đi vào uống chén trà.”