Chương 199: Trả lại vinh quang cho ngươi (3)
“Uống trà thì không cần nữa, nếu như nhất định phải uống, vẫn là mời cùng ta đi đến Viện giám sát uống đi.”
Diệp Ninh lạnh lùng nói.
“Đi Viện giám sát, e là không cần thiết đâu?”
Sâu trong đáy mắt Gia chủ Trịnh gia, ẩn giấu một tia oán hận sâu sắc, nhưng biểu hiện bên ngoài, lại là một bộ dáng đi không cong, đứng thẳng tắp.
“Kinh thành Trịnh thị ta, từ trước đến giờ gia phong nghiêm khắc, chưa bao giờ phạm tội, làm việc của quân tử, lập đức của quân tử… Đại nhân cưỡng ép bắt người, sợ là không nói được đi? Hay là nói, Trịnh thị ta đắc tội với đại nhân, khiến cho đại nhân công báo tư thù?”
Một lời nói ra, rõ ràng là trong lời nói có ý nghĩa khác.
Nhưng bách tính vây xem và người đọc sách nghe, lại là không kìm lòng được gật đầu.
Đúng thế.
Thật ra danh tiếng của kinh thành Trịnh thị vẫn luôn là cũng tạm được.
Không nói là đặc biệt tốt, trong thời đại này, có được một danh tiếng cũng tạm được, thật ra đã là khó có được rồi.
Cũng chưa từng nghe nói Trịnh thị có tiếp xúc với đám người Uy Vũ Hầu.
Diệp Ninh tìm đến Trịnh gia, khiến cho mọi người rất khó hiểu.
“Lẽ nào Diệp đại nhân bắt nhầm người rồi?”
“Người nhà Trịnh gia ta từng tiếp xúc, không giống người xấu.”
“Có lẽ là một hồi hiểu nhầm?”
Rất nhiều người thì thầm bàn luận.
Nhưng mà Diệp Ninh lại là cười nhẹ một tiếng.
“Hay cho một câu gia phong nghiêm khắc, hay cho câu lập đức của quân tử, nếu như không phải bản quan có đầy đủ chứng cứ, còn thật sự có khả năng bị các ngươi lừa dối.”
Trong kinh thành phái đầu hàng có rất nhiều.
Có người nổi lên trên mặt nước, ví dụ như đám người Uy Vũ Hầu, Vinh Quốc Công.
Cũng có người ẩn giấu trong bóng tối, làm những chuyện bất chính, đại biểu ở trong đó, chính là Trịnh gia.
Diệp Ninh tùy tiện đọc mấy tội danh, thời gian, địa điểm, nhân vật, vô cùng rõ ràng.
Lập tức sắc mặt của gia chủ Trịnh gia thay đổi.
“Những chuyện mà đại nhân nói, tiểu lão chưa bao giờ nghe thấy.”
Bề ngoài thì hắn phủ nhận, nhưng sâu trong lòng lại là vô cùng chấn kinh.
Những chuyện này hắn làm rất bí mật, sao có thể bị Viện giám sát phát hiện được?
Diệp Ninh liếc nhìn Mộc Quan Anh, lấy ra ngọc giản Khai Quốc Công để lại, lạnh nhạt nói.
“Có biết đây là cái gì không?”
Đương nhiên là hắn ta không biết.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều bị hấp dẫn.
“Vật này, đó là tình báo do gián điệp Viện giám sát ta sắp xếp, hi sinh danh tiếng, vinh dự, xâm nhập vào trong đám người các ngươi, mạo hiểm tính mạng của bản thân để đổi lại!”
Diệp Ninh nói.
Một câu nói ra, khiến cho cả người Mộc Quan Anh chấn động.
Hắn khó có thể tin được nhìn Diệp Ninh, khóe mắt đỏ lên.
“Diệp đại nhân…”
Hắn ngửa cổ, để cho nước mắt không chảy ra.
“Gián điệp?”
“Thế mà Viện giám sát lại sắp xếp gián điệp?”
“Lẽ nào thật sự không oan uổng cho Trịnh gia?”
Tất cả mọi người đều kinh ngạc.
Nếu như chuyện này là thật, vậy thì đúng thật là một ván cờ động trời!
Người khác không biết, vẫn còn đang suy đoán, nhưng mà lúc này Uy Vũ Hầu và Vinh Quốc Công đã lập tức phản ứng lại được.
“Khai Quốc Công…”
Hai người nhìn nhau, trong mắt lộ ra thần sắc oán hận.
Quả nhiên!
Chính là tên cẩu tặc này!
Chúng ta luân lạc đến bước đường này, chính là tên cẩu tặc này làm hại!
Không ngờ được thế mà chúng ta lại nhìn nhầm hắn, còn cho rằng hèn nhát có thể lợi dụng, không ngờ được, thế mà hắn đang diễn kịch!
Tên cẩu tặc này bắt đầu cấu kết với Viện giám sát từ lúc nào?
Trong đầu bọn họ đều là nghi vấn, nhưng mà không có người nào giải đáp cho bọn họ.
Trịnh gia gia chủ cũng nhớ đến Khai Quốc Công, biểu cảm của hắn cứng đờ, giọng nói run rẩy nói.
“Đại nhân đang nói chuyện gì, ta nghe không hiểu!”
Diệp Ninh cười lạnh một tiếng, nói.
“Nếu như ngươi đã giả vờ như không biết, vậy thì bản quan sẽ nói cho ngươi rõ ràng hơn một chút.”
“Thật ra Khai Quốc Công, chính là gián điệp của Viện giám sát, ông ấy chịu nhục chịu khổ, vứt bỏ vinh dự của gia tộc và danh tiếng của tổ tiên, để trà trộn vào trong đám người các ngươi!”
“Vật này, chính là tình báo ông ấy mạo nguy hiểm phải trả giá bằng tính mạng để đổi lại!”
“Ở trong này viết rất rõ ràng, kinh thành Trịnh gia nhà ngươi, không hề sạch sẽ, bề ngoài các ngươi là thi thư gia truyền, nhưng đằng sau lại là tay sai cho tiên môn, nhưng chuyện xấu mà các ngươi làm, cũng đủ để cho các ngươi chết hàng trăm lần!”
“Khai Quốc Công dùng mạng của bản thân, để đổi lại những thứ này, bản quan tuyệt đối sẽ không cô phụ nó, ta phải để cho ông ấy ở trên trời có linh nhìn thấy, người ác phải nhận lấy sự trừng phạt như thế nào!”
Lời nói này của Diệp Ninh, chắc chắn khiến cho gia chủ Trịnh gia đánh tan một chút may mắn cuối cùng ở trong lòng.
Hắn ta mền nhũn ngã đặt mông xuống đất.
Không còn có tinh thần chiến đấu chống lại nữa.
Viện giám sát lập tức bắt đầu bắt người.