Chương 200: Trả lại vinh quang cho ngươi (4)
Vẫn là dáng vẻ cũ, người nào dám chống lại, giết không cần hỏi.
Nhưng mà đã không còn người nào để ý giãy dụa nữa.
Trọng điểm của tất cả mọi người, đều tập trung vào Khai Quốc Công.
“Thế mà Khai Quốc Công lại là gián điệp của Viện giám sát, trời ạ, những tin tức này quá kinh người rồi!”
“Ta phải xin lỗi, ta đã từng mắng Khai Quốc Công!”
“Ta cũng thế, ta xin lỗi Khai Quốc Công, ta không nên hoài nghi ông ấy!”
“Đại Chu không chỉ có Diệp đại nhân, còn có Khai Quốc Công, năm đó Khai Quốc Công đời đầu tiên đã đi theo Thái Tổ nam chinh bắc chiến, lập được quân công to lớn, bây giờ đời Khai Quốc Công này chịu nhục chịu khổ, thân ở trong bóng tối, nhưng trái tim lại hướng về ánh sáng, để đổi lại tình báo quan trọng!”
“Từ trước đến nay một mạch Khai Quốc Công chưa bao giờ xuống dốc!”
“Hùng vĩ, Khai Quốc Công!”
“Khai Quốc Công thiên cổ!”
Vô số người bởi vì tin tức này mà chấn động.
Có người cúi đầu, có người rơi lệ.
Hóa ra, từ trước đến nay Khai Quốc Công chưa bao giờ phản bội Đại Chu, Khai Quốc Công vẫn luôn là Khai Quốc Công đó, là tướng quân trung thành nhất của Đại Chu.
Tin tức này, giống như là một liều thuốc trợ tim, khiến cho mỗi một người đều cảm nhận được sức mạnh.
Đây chính là điều Diệp Ninh muốn.
Nói với bách tính sự thật về Khai Quốc Công, có ý nghĩa gì không?
Rõ ràng là không có ý nghĩa gì.
Dưới suy nghĩ của Diệp Ninh, mọi người của Đại Chu đã quen với bóng tối, bọn họ khát vọng ánh sáng.
Cái danh hiệu Khai Quốc Công này, có địa vị không thể nào thay thế được ở Đại Chu, để cho danh hiệu này tiếp tục tỏa sáng, so với việc khiến ông ấy hổ thẹn còn có giá trị hơn nhiều.
Hơn nữa, Khai Quốc Công cũng đúng thật không được coi là kẻ đại gian đại ác.
Ông ấy dùng cái chết của bản thân mình, viết một dấu chấm hết cho tất cả những chuyện mà mình đã làm sai ở quá khứ.
Đương nhiên Diệp Ninh sẽ không hẹp hòi đến mức còn muốn đi truy cứu tiếp.
Mọi người khát vọng hơn nhiều về một Khai Quốc Công quang minh chính đại, vậy thì Diệp Ninh sẽ cho bọn họ quang minh chính đại.
Nhưng quyết định này của hắn, đúng là khiến cho Mộc Quan Anh cảm thấy không có gì hơn được điều này.
Hắn quỳ xuống, nghiêm trọng quỳ lạy ba lần.
“Một mạch Khai Quốc Công, bái tạ hậu ân của Diệp đại nhân!”
Hắn ta so với ai đều rõ hơn hết, thứ mà Diệp Ninh cho bọn họ.
Trong sạch và vinh dự!
Những vinh dự mà lúc trước đã đánh mất, sau thời khắc này, sẽ được hoàn trả lại gấp trăm ngàn lần, lại một lần nữa quay trở về một mạch Khai Quốc Công.
Khiến cho cái bảng hiệu mục nát đó lại một lần nữa trở nên sáng chói.
Tương lai trong sử sách, nhất định sẽ ghi chép chuyện này rõ ràng.
Phần hậu lễ này, đủ để khiến cho Mộc Quan Anh dùng tính mạng để báo đáp.
“Ngươi không cần cảm ơn ta, nhìn phản ứng của bách tính đi, thật ra so với bất kỳ người nào khác bọn họ đều khát vọng một Khai Quốc Công vẫn đáng tin cậy như lúc trước… Phụ thân của ngươi đã chết rồi, câu chuyện của ông ấy kết thúc rồi, lịch sử tiếp theo đây, sẽ do ngươi đi viết tiếp.”
Diệp Ninh đỡ Mộc Quan Anh đứng dậy.
Hắn liếc nhìn Trịnh gia bị bắt lại, lạnh nhạt nói.
“Đi, nhà tiếp theo!”
Bắt đầu từ khi Đại Chu xuống dốc, thật ra kinh thành đã trải qua rất nhiều lần như thế này.
Lúc trước mọi thứ hỗn loạn, bách tính nhà nhà hộ họ khóa chặt cửa, chỉ cầu mong đừng liên lụy đến bản thân.
Nhưng mà cảnh tượng hỗn loạn ngày hôm nay, lại thể hiện ra tình huống hoàn toàn trái ngược.
Bách tính không hề đóng chặt cửa, ngược lại tự phát đi ra ngoài đường, thắp sáng đèn lồng, tiếng vui cường vang dội.
Có rất nhiều người đi theo đội ngũ của Viện giám sát, trở thành một con rồng dài.
“Trương gia bị bắt rồi!”
“Ông trời có mắt, năm năm trước con gái nhỏ của ta bị tên súc sinh của Trương gia làm hại, bây giờ cuối cùng báo ứng cũng đến rồi!”
“Phong Thành Hầu cũng bị bắt rồi!”
“Còn có Kiến Nam Bá, Vĩnh Nghiệp Bá…”
“Viện giám sát lại đi đến nhà tiếp theo, nói mục tiêu là nhà Hòa đại nhân!”
Tất cả mọi người đều đang nghị luận.
Chuyện xảy ra ở kinh thành, đã đốt cháy lên tất cả nhiệt tình của bọn họ.
Từng tên gian tặc đã làm hại kinh thành không biết bao nhiêu năm nay, chính vào ngày hôm nay, toàn bộ đều bị bắt lại.
Mọi người có một loại cảm giác mây mù tản ra nhìn thấy trời sáng.
Đặc biệt là những lão bách tính từng chịu thiệt, từng bị bọn họ hại, càng là quỳ xuống đất, ngửa đầu lên trời lớn tiếng khóc.
Bọn họ khóc, không phải là bi thương, mà là cuối cùng chính nghĩa cũng đến rồi, đây là vui quá mà khóc.
Đương nhiên.
Người khóc không chỉ có bọn họ.
Tôn quý, hào môn, thế gia của kinh thành..
Cùng nhau gặp nạn.
Có người tức giận ở trong vũng máu.
Có người đã sớm quỳ xuống đất khóc lớn.
Có người tuyệt vọng gào thét.
Cũng có người phát điên.
Tóm lại, đây là một hồi thảm họa.