Chương 221: Ta con mẹ nó không có nhìn nhầm đó chứ? (3)
Thân thể đà chủ nhoáng một cái, tan tành giống như mây khói.
Khi hắn ta xuất hiện, đã ở ngay trước mắt.
Trên tay hắn cầm một thanh kiếm mỏng, trực tiếp đâm thẳng về phía ấn đường Diệp Ninh.
Chờ đợi lâu như thế, ẩn nhẫn lâu như thế, hắn ta không hề nhàn rỗi, mà vẫn luôn trong trạng thái điều chỉnh.
Bây giờ, đột nhiên bạo phát, tinh khí thần tập trung lên trên thanh kiếm.
Đây là một kiếm hoàn hảo nhất là đời này hắn ta đâm ra.
Đúng vào khoảnh khắc thanh kiếm đâm ra, hắn ta đã biết thành công rồi!
Diệp Ninh không thể nào ngăn cản được một kiếm này!
Sắc mặt Viên Phương hơi thay đổi, ông ta không ngờ được, thế mà một kiếm này của đà chủ lại tàn nhẫn như thế.
Chuyện này có chút ngoài dự liệu.
Ông ta hi vọng Diệp Ninh chịu chút khổ mà không hề hi vọng Diệp Ninh chết.
Vì thế, ông ta lập tức chuẩn bị tốt ra tay.
Thần sắc của Huyên Huyên đại biến.
Một kiếm này khiến nàng tuyệt vọng.
Đây là một kiếm mạnh nhất của cảnh giới đỉnh phong Chân Nhân, vượt xa hơn rất nhiều so với những gì nàng có thể ngăn cản được.
Mà Diệp Ninh, lại là điên cuồng vui mừng.
“Làm hay lắm!”
Sâu trong đáy lòng của hắn, hảo cảm của hắn đối với một đám thích khách này được kéo đầy.
Ta đã nói rồi sao các ngươi có thể phế vật như thế.
Hóa ra là đang chơi chiến thuật!
Đến đi.
Giết chết ta.
Ta đã chuẩn bị xong rồi.
Thế giới bẩn thỉu này, ta đã chịu đủ rồi, đợi ta biến thành Thiên Đế, sẽ lập tức trở lại giết chết tất cả tiên môn, nhìn thấy ai không thuận mắt thì giết chết người đó, giết ra một thế giới trong sạch!
Diệp Ninh lại bắt đầu mơ tưởng rồi.
Nhưng mà ai cũng không ngờ được là, Bùi Ngữ Hàm ngồi ở bên cạnh, không nói một lời này, dường như hoàn toàn không có một chút cảm giác tồn tại nào, đột nhiên ho nhẹ một tiếng, nói.
“Một kiếm rất nhanh.”
Chỉ là bốn chữ ngắn ngủi mà thôi.
Nhưng mà lại khiến cho cả người đà chủ đều giật mình.
Quen thuộc!
Giọng nói này, cách nói này, ngữ khí này…
Hắn rất quen thuộc!
Tiếp đó hắn liếc mắt nhìn qua.
Chỉ là hắn vừa mới nhìn, cả người đều choáng váng.
Chuyện này sao có thể!
Trời ạ, hắn không có nhìn nhầm đó chứ?
Đôi mắt của hắn gần như thiết chút nữ rớt ra ngoài.
“Chủ, chủ… Chủ thượng!?”
Đà chủ không dám tin đôi mắt của mình.
Sao lại có thể là chủ thượng?
Tại sao chủ thượng lại ở bên cạnh Diệp Ninh?
Nhưng mà đôi mắt của hắn ta sẽ không lừa hắn ta.
Mỹ nữ tuyệt thế trên người mặc váy dài màu đen, khóe miệng nhếch lên nụ cười tươi, mang đến cho hắn một cỗ cảm giác quen thuộc từ tận đáy lòng, thậm chí là sự sợ hãi hằn sâu ở trong linh hồn.
Thật sự là chủ thượng!
Nhất thời tâm thái của đà chủ sụp đổ rồi.
Ở giữa tia chớp đá lửa này, hắn xuất hiện suy nghĩ đơn giản nhưng hợp lý.
Chủ thượng ngang nhiên ngồi ở bên cạnh Diệp Ninh như thế, sau đó lại cố ý phát ra tiếng để hắn biết, ý tứ đã rất rõ ràng rồi.
“Đây là người lão nương bảo vệ, thức thời thì mau chóng cút đi!”
Sát ý, cứ như thế mà tiêu tán.
Không tiêu tán cũng không được, chủ thượng ngồi ở bên cạnh Diệp Ninh, cho hắn ta mười lá gan, hắn ta cũng không dám tiếp tục thích sát.
Khó trách ta tìm kiếm khắp nơi, cũng không tìm được bóng dáng của chủ thượng.
Hóa ra thế mà nàng lại ở cùng với Diệp Ninh.
Sự thật kinh người này khiến hắn ta cảm thấy rất hoang đường. Ngài thân là lão đại của một tổ chức sát thủ tiếng xấu lan xa Yên Vũ Lâu, thế mà lại ở cùng với Giám Chính của Viện giám sát, đây là cái gì?
Chuột làm bạn với mèo sao?
Đà chủ không có thời gian suy nghĩ chi tiết quá nhiều thứ, lúc này hắn ta hoàn toàn không có sát ý, mạnh mẽ nghiến răng nghiến lợi, thu lại một kiếm hoàn mỹ hội tụ tất cả tinh khí thần của mình lại!
Tục ngữ nói, gương vỡ khó lành.
Lần này một kiếm đâm ra, muốn thu lại cũng rất khó.
Đặc biệt là hắn đã ấp ủ lâu như thế, chính là vì để đâm ra một kiếm hoàn hảo này.
Điều này khiến cho, khi hắn cưỡng ép muốn thu lại một kiếm này, nhất thời khí huyết chảy ngược, linh lực trong cơ thể hỗn loạn.
Phù!
Hắn phun một ngụm máu tươi ra ngoài, cả người từ không trung rơi xuống đất, lúc này mới miễn cưỡng dừng tay lại được.
“Tình huống gì vậy?”
Huyên Huyên đã làm sẵn chuẩn bị đỡ kiếm cho Diệp Ninh, mở to đôi mắt ướt át nhìn chằm chằm.
“Đã xảy ra chuyện gì?”
Nụ cười trên mặt Mộc tiên sinh cứng lại, vì sao đột nhiên đà chủ lại dừng tay?
Lẽ nào là gặp phải ám khí?
“Ừm? Tại sao lại đột nhiên dừng tay?”
Vốn dĩ Viên Phương lúc nào cũng chuẩn bị ra tay, lúc này cũng sững sờ, ông ta không biết trong hồ lô của tên thích khách này là đang bán thuốc gì.
Rõ ràng đã sắp thành công rồi, kết quả dưới tình huống không có sự quấy nhiễu của thế lực bên ngoài, tự bản thân dừng hành động lại, vì thế dẫn đến khí huyết chảy ngược, linh lực hỗn loạn.