Chương 222: Ngài đã quỳ với hắn ta rồi
Viên Phương rất muốn hỏi, lẽ nào đầu óc ngươi có bệnh?
“Không phải chứ?”
Trong lòng Diệp Ninh lại gào khóc.
Đến rồi đến rồi!
Loại cảm giác quen thuộc đó!
Vì sao mệnh của ta lại khổ như thế, vẫn luôn khiến ta gặp phải loại chuyện này.
Trực giác nói với hắn, lần này hắn muốn chết, sợ rằng có chút khó rồi.
Hắn đã quen thất bại rồi, lại lần nữa ngửi thấy mùi thất bại.
Mà Bùi Ngữ Hàm lại mím mím đôi môi đỏ mọng, khoanh hai tay, một bộ dáng vẻ xem kịch hay.
Nhìn thấy bộ dáng của Bùi Ngữ Hàm, trong lòng đà chủ cảm thấy chua xót.
Nên làm thế nào đây?
Hắn ta, Lãnh Thập Thất, một sát thủ có tiếng.
Bây giờ đang đối mặt với cảnh tượng ngượng ngùng.
Tất cả mọi người đều đang nhìn hắn ta.
Ánh mắt của mọi người khiến hắn cảm thấy như có gai đâm sau lưng.
“Chủ thượng, ngài đúng thật là ra cho ta một đề bài khó, ta nên làm như thế nào đây?”
Trong lòng hắn ta than khóc, nhưng trong đầu lại không có một chút chậm chễ nào.
Tất cả mọi người còn đang đứng nhìn đó, cũng phải đưa ra một lời giải thích.
Nghĩ đến đây, hắn nghiến răng nghiến lợi, đột nhiên quỳ một chân uống.
“Diệp đại nhân có lòng chính nghĩa sâu sắc, trung nghĩa vô thượng, trên người có phong thái của bậc thánh hiền, đúng là người đứng đầu trung hưng Đại Chu… Tuy ta nhận lệnh đến thích sát, nhưng thời khắc quan trọng, lại không nhẫn tâm, nhân vật giống như Diệp đại nhân, sao có thể chết dưới kiếm của ta được?”
“Nếu như ta giết Diệp đại nhân, sợ rằng đời này kiếp này, đều sẽ lương tâm khó yên!”
“Vì thế ta từ bỏ thích sát!”
Lời nói này, nhìn thì có vẻ hiên ngang lẫm liệt.
Nhưng trên thực tế Lãnh Thập Thất lại muốn nôn.
Diệp Ninh là có phải là hoàn hảo như hắn ta nói không không cần biết, hắn ta đã lúc nào lương tâm khó yên vậy?
Ở trên giang hồ có ai không biết, con người Lãnh Thập Thất tàn nhẫn vô tình, tính cách gian xảo.
Sao hắn ta có thể cao thượng giống như hắn ta nói.
Ví sụ như Mộc tiên sinh, nghe thấy lời nói này, cả người đều nổi da gà.
“Đà chủ, nếu như ngài là bị bắt cóc, ngài chỉ cần chớp chớp mắt…”
Hắn ta rất khó tưởng tượng, thế mà loại lời nói này lại là Lãnh Thập Thất nói ra.
Chuyện này phù hợp với hình tượng của ngươi sao?
Mau tỉnh lại đi đà chủ!
Nhưng hắn ta nào có biết sự khổ tâm trong lòng Lãnh Thập Thất.
Hắn ta nói ra lời nói này, so với giết hắn còn khó chịu hơn.
Chuyện ngày hôm nay nếu như truyền ra ngoài, một đời anh minh của hắn ta cũng coi như là bị hủy rồi.
Nhưng hắn ta có thể làm thế nào đây?
Nhớ đến người nữ nhân đáng sợ đang ngồi bên cạnh Diệp Ninh, Lãnh Thập Thất không nhịn được rùng mình,
Thà rằng mất mặt xấu hổ, cũng tuyệt đối không thể nào đắc tội với chủ thượng!
Nhưng mà hắn ta cảm thấy mất mặt, là đứng ở góc độ của hắn ta.
Nhưng đối với người khác mà nói, hoàn toàn không phải loại cảm giác này.
Chuyện bọn họ nhìn thấy là, một sát thủ hung ác, khi sắp thích sát Diệp Ninh, đột nhiên tình ngộ, bị sự cao thượng của Diệp Ninh thần phục…
Chuyện này nghe ra, đúng thật là một câu chuyện lưu truyền trăm năm!
Truyền thuyết cổ đại có đại hiền, thu nhận môn khách, thích khách trà trộn vào trong đó, đại hiền lại hậu đãi, quan tâm với hắn ta, lâu dài khiến cho trong lòng thích khách cảm thấy tội lỗi, từ bỏ thích sát.
Câu chuyện như thế này, là dễ dàng lưu truyền nhất.
Nhưng mà ngày hôm nay, câu chuyện lại trở thành hiện thực, Diệp Ninh chính là đại hiền thời cổ.
“Lãnh Thập Thất? Ta từng nghe nói cái tên này, sát thủ máu lạnh của Yên Vũ Lâu, tương truyền sát thủ trong danh sách lãnh tử, người nào cũng đều là cỗ máy giết người, máu lạnh vô tình!”
“Không ngờ được người như thế, thế mà lại có thể bị Diệp đại nhân thần phục.”
“Xem ra quả nhiên Diệp đại nhân là thánh hiền thời cổ chuyển thế, trên người tự mang theo một cỗ khí chất khiến người khác thần phục.”
“Sát thủ chuyên nghiệp còn không nỡ giết Diệp đại nhân, trên đời này còn có người nào có thể động đao với Diệp đại nhân chứ? Đó không phải là đến sát thủ cũng không bằng sao?”
“Chuyện ngày hôm nay, ta phải ghi lại, biên soạn thành sách, lan truyền khắp thiên hạ, ta muốn khiến cho mọi người biết, Diệp đại nhân có nhân cách cao thượng như thế nào!”
Đám đông dần dần yên tĩnh lại, bọn họ nhìn cảnh tượng kích tính này, lần lượt nghị luận.
Rất nhiều người đọc sách có biểu hiện rất kích động, bọn họ cảm thấy Diệp Ninh đáng để đi theo.
“Ta biết người này không đơn giản, không ngờ được phẩm đức của hắn, thế mà lại có thể khiến cho sát thủ lâm trận xoay lưng, xem ra bần tăng vẫn là đánh giá thấp hắn…”
Vốn dĩ Viên Phương đã luôn thèm muốn đối với Diệp Ninh, bây giờ nhìn thấy một màn này, càng là kiên định suy nghĩ của ông ta. Người như thế, chính là đại hiền! Nếu như chịu bái nhập Phật Môn ta, vậy thì Phật Môn nhất định sẽ danh tiếng chấn động thiên hạ! m thanh thảo luận liên tục, khiến cho danh vọng của Diệp Ninh lại một lần nữa giương cao.