Chương 223: Ngài đã quỳ với hắn ta rồi (2)
Mà Lãnh Thập Thất, cũng được tẩy trắng rồi, có không ít người cảm thấy tuy hắn ta hung ác, nhưng mà trong lòng có đại nghĩa.
Những lời nói này hai người nghe, đều khó chịu giống như là ăn phải ruồi vậy.
“Ta không chỉ không giết Diệp Ninh, ngược lại còn trở thành bàn đạp, khiến cho hắn ta có được uy vọng cao hơn…”
Lãnh Thập Thất có kích động muốn phun máu lần nữa.
Quá tức rồi!
Quá mất mặt rồi!
Nghe thấy tán dương của người khác đối với hắn ta, cả người hắn ta đều không thoải mái.
Con người của hắn ta chính là như thế, người khác mắng chửi khiến hắn ta có cảm giác thoải mái, tán dương của người khác ngược lại khiến hắn vô cùng khó chịu.
Mà Diệp Ninh, so với hắn còn khó chịu hơn.
“Có phải là ngươi có bệnh không?”
“Ngươi muốn giết thì cứ giết, không giết thì ngươi mau cút, chơi cái gì mà kẻ xấu quay đầu chứ?”
“Ngươi làm như thế, vạn nhất khiến cho sát thủ khác ngại đến giết ta thì làm sao?”
Diệp Ninh chưa bao giờ gặp phải loại người này.
Quá không kiên định rồi!
Loại người như ngươi sao có thể làm sát thủ chứ?
Yên Vũ Lâu nên sớm đóng cửa đi!
Loại trình độ nhân viên như thế này, thật sự là khiến người khác lo lắng.
Nhưng những lời phàn nàn này, cũng không thể nói ra ngoài, Diệp Ninh cũng chỉ có thể ngoài cười mà trong không cười lộ ra một nụ cười giả tạo.
“Các hạ quá khen rồi, ta không có tốt giống như ngươi nói, thật ra cũng không cần thiết phải ủy khuất bản thân như thế.”
Ngụ ý là, đừng do dự, mau đến giết ta, cảm ơn.
“Đại nhân nói gì thế? Phẩn cách của đại nhân, giống như vầng trăng sáng trên bầu trời đêm, trong sáng thần thánh, đạo đức của đại nhân, giống như mặt trời thiêu đốt ở trên chín tầng mây, nóng rực sáng chói, tất cả hành động lời nói của đại nhân, khiến cho người khác không nhịn được mà thán phục…Tại hạ sao dám sinh ra sát ý với đại nhân chứ?”
Bề ngoài hắn nói là Diệp Ninh, nhưng trên thực tế là đang nhìn Bùi Ngữ Hàm.
Trong mắt tràn ngập thần sắc nịnh nọt.
“Ngươi thật sự quá khen rồi, ngược lại ta cảm thấy ngươi, trong lòng có đại nghĩa, cũng được coi như là hào kiệt.”
“Ta là một người ác, không được coi là hào kiệt, đại nhân là thánh hiền chân chính, khiến người khác kính phục!”
“Ngươi khiêm tốn rồi.”
“Đại nhân càng khiêm tốn hơn.”
Hai người mỗi người một câu.
Giống như là hai bên thương nghiệp khen lẫn nhau, trên thực tế là đang ghe tởm nhau.
Loại lời nói tán thưởng này, ai nghe cũng đều rất khó chịu, hai người đều hận không thể bóp cổ đối phương, nhưng bề ngoài lại biểu hiện như là bổ sung cho nhau, thân thiết hòa hợp.
Rất nhiều người nhìn thấy cảnh tượng này, cảm động đến rơi lệ.
“Đúng thật là giai thoại thiên cổ, thánh hiền cảm động sát thủ, tôn trọng lẫn nhau, công nhận lẫn nhau.”
“Nhìn khắp thiên hạ, chỉ có Diệp đại nhân có mị lực như thế.”
“Đúng thật là khiến người khác kính phục.”
Mọi người lại lần nữa nghị luận.
Lãnh Thập Thất thật sự là không chịu nổi nữa, hắn liếc nhìn Bùi Ngữ Hàm một chút nhìn thấy chủ thượng không có biểu cảm gì, sau đó mời từ từ đứng dậy, nói.
“Đại nhân bảo trọng, hôm nay ta không giết đại nhân, ngày sau không biết sát thủ khác có lưu tình không, cho dù đại nhân không quan tâm bản thân, vì bách tính thiên hạ, cũng phải chú ý đến sự an toàn của bản thân!”
Lãnh Thập Thất đứng dậy, để lại một bóng lưng cao lớn.
Đi ra khỏi đám đông.
“Đúng thế, Diệp huynh, sau này huynh phải chú ý, không thể lơ là như thế này, ta kiến nghị ở bên người huynh, phải để lại một đội ngũ tinh nhuệ, chuyên môn phụ trách an toàn của huynh.”
Thái Hướng Cao cả mặt sợ hãi nói.
Diệp Ninh: “…”
Tên Lãnh Thập Thất đáng chết này, đi thì đi đi, trước khi đi còn đâm sau lưng ta một nhát.
Có điều tên này chạy cũng thật nhanh.
Mới chớp mắt, đã không thấy người rồi.
Trên một tòa lầu các cách hiện trường pháp hội rất xa, Lãnh Thập Thất ngồi xuống.
Hắn ta ừng ực uống hết bình trà, mạnh mẽ lau nước trà dính ở khóe miệng.
“Sau này ta còn gặp người khác như thế nào??”
Cho đến bây giờ, mặt hắn ta vẫn nóng bừng lên vì xấu hổ,
Chuyện ngày hôm nay chắc chắn sẽ truyền ra ngoài.
Bao nhiêu năm nay danh tiếng của Lãnh Thập Thất hắn ở trên giang hồ, nhất định là bị hủy hết rồi.
Ta đang là một sát thủ máu lạnh bình thường, bây giờ đột nhiên trở thành kẻ xấu quay đầu.
Đây không phải là cảnh tượng xẩu hổ thì là cái gì?
Cạch!
Mộc tiên sinh đẩy cửa đi vào.
Hắn căn bản không nghĩ nhiều, vừa mới bước vào đã mở miệng hỏi.
“Đà chủ, ngài thật sự là bị Diệp Ninh thuyết phục rồi sao?”
Đây đúng thật là cái nồi không thể mở ra mà.
Bùm!
Nhất thời Lãnh Thập Thất sụp đổ, thẹn quá hóa giận, phất một cái tát, đánh cho Mộc tiên sinh xoay 360 độ như một con quay.
“Thần phục đại gia nhà ngươi!”
Hắn ta nghiến răng nghiến lợi, vừa tức vừa xấu hổ.
Mộc tiên sinh cả mặt đau khổ.
Ngài không phải là bị thần phục rồi sao?
Ngài thổi phồng Diệp Ninh như thế.
Ngài đã quỳ với hắn rồi!