Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 224: CHƯƠNG 224: NGƯỜI TA MUỐN GIẾT, TRỞ THÀNH NGƯỜI ĐÀN ÔNG CỦA LÃO ĐẠI, LÀM SAO ĐÂY?

Chương 224: Người ta muốn giết, trở thành người đàn ông của lão đại, làm sao đây?

Mộc tiên sinh bị đà chủ đánh vô số lần, nhưng mà lần này, từ trong tận đáy lòng đã bộc lộ ra sự không phục.

Ngươi sợ ta nói, vậy thì ngươi đừng có làm?

Ngươi làm rồi, sau đó còn không cho ta nói, đây là đạo lý gì?

Hơn nữa, cho dù là ta không nói, chuyện ngày hôm nay cũng không che giấu được, ai bảo ngươi ngay từ lúc bắt đầu đã giả mạnh, muốn nói ra tên của mình chứ?

Người trên đường phố sớm muộn gì cũng biết chuyện này!

Ngươi chặn được một cái miệng của ta, nhưng mà lại không chặn được miệng của toàn bộ người trong thiên hạ!

Đương nhiên, những lời này Mộc tiên sinh không dám nói ra ngoài.

Nhưng Lãnh Thập Thất là người như thế nào? Vừa nhìn vào mắt của tiểu tử này, làm sao còn không biết được suy nghĩ của hắn ta.

Nhất thời tức đến nghiến răng nghiến lợi.

“Hỗn xược, bản tọa sao có thể quỳ với tên họ Diệp kia, người ta quỳ không phải là hắn ta!”

Đương nhiên Mộc tiên sinh không tin, nhưng bên ngoài vẫn gật gật đầu, một bộ dáng ngươi nói cái gì cũng đúng.

“Lẽ nào ngươi không nhìn thầy, nữ nhân ngồi bên cạnh hắn ta sao?”

Mặt Lãnh Thập Thất giật giật.

“Nữ nhân?”

Mặt Mộc tiên sinh lộ ra thần sắc nghi hoặc.

“Là chủ thượng!”

Lãnh Thập Thất âm trầm nói.

“Chủ thượng?”

Mộc tiên sinh khó có thể tin được: “Tại sao chủ thượng có thể ở bên cạnh Diệp Ninh? Ngài ấy đi theo tên họ Diệp đó làm cái gì?”

Lãnh Thập Thất nhìn thấy hắn ta cuối cùng cũng dừng suy nghĩ lung tung, cũng dần dần bình tĩnh lại, ngồi ở trên ghế, tự rót cho bản thân một tách trà.

Nhấp một ngụm, sau đó lắc đầu nói.

“Làm sao ta biết được?”

Lời này hắn nói, một cỗ oán khí.

Chủ thượng nói muốn đến kinh thành, hắn đã sớm có chuẩn bị, thậm chí còn dừng nhiệm vụ thích sát lại.

Nhưng kết quả thì sao?

Liên tiếp ra khỏi thành nhiều lần, phát ra vô số tín hiệu, cũng không có được phản hồi.

Hắn lo lắng xảy ra chuyện, đích thân dẫn theo người đi xung quanh kinh thành tìm kiếm, cũng không có thu hoạch gì.

Bây giờ thì hay rồi, thế mà người ta lại ở bên cạnh Diệp Ninh!

Điều này khiến cho Lãnh Thập Thất ngoài việc than thở ra, càng nhiều hơn chính là… ủy khuất!

Chủ thượng, rốt cuộc ngài có nhớ chúng ta ở trong lòng không?

Người đã đến kinh thành, thế mà lại không hỏi han gì đến chúng ta.

Lâu như thế, cũng không có liên lạc.

Cái tên hộ Diệp kia có cái gì tốt?

Lại khiến cho ngài quên mất cả nhà rồi?

“Hóa ra đà chủ là nhìn thấy chủ thượng, thảo nào, thảo nào…”

Mộc tiên sinh bừng tỉnh.

Nhất thời mọi chuyện có được lời giải thích hợp lý.

Lãnh Thập Thất là người như thế nào, đương nhiên hắn ta là hiểu rõ nhất. Lúc đó nhìn thấy dáng vẻ hiên ngang lẫm liệt của đà chủ ở trên đài, tam quan của Mộc tiên sinh suýt chút nữa sụp đổ rồi.

Đây vẫn còn là đà chủ sao?

Lẽ nào hắn ta là bị người khác đoạt xá rồi?

Đối với Lãnh Thập Thất mà nói, không có người nào mà hắn ta không dám giết, những người càng tích cực, càng được người khác tôn kính, hắn ta giết càng hưng phấn.

“Lúc đó vốn dĩ ta đã thành công rồi, nhưng mà đột nhiên chủ thượng lên tiếng, thể hiện rõ sự tồn tại của ngài ấy… Ngài ấy ngồi bên cạnh Diệp Ninh, lại lên tiếng, ý tứ rất rõ ràng, ngài ấy không hy vọng ta động đến Diệp Ninh.”

Cả mặt Lãnh Thập Thất chán nản, nói.

“Ngươi nói lúc đó ta nên làm như thế nào?”

“Ta vì thu lại một kiếm đó, thậm chí còn bị thương!”

“Mọi chuyện cũng cần phải có lời giải thích hợp lý đó chứ? Trong lúc cấp bách, ta cũng chỉ có thể nói những lời nói như thế.”

Trong đầu hắn ta nhớ đến lời nói lúc đó, không kìm lòng được mà rùng mình.

Quá xấu hổ rồi.

Đây là lời nói mà hắn có thể nói ra sao?

Bản thân hắn cũng không chịu được. Mộc tiên sinh trầm mặc, nói như thế, đà chủ cũng khá thảm.

Hắn liếc nhìn đà chủ một chút, hắng hắng giọng, nói.

“Chuyện ở quá khứ, vẫn là không bàn luận nữa, nó đã xảy ra rồi, không thể nào thay đổi được, cũng chỉ có thể tiếp nhận… Ta cảm thấy việc cấp bách trước mắt, chúng ta cần phải làm hai chuyện, thứ nhất, làm rõ vì sao chủ thượng lại đi theo Diệp Ninh, ngài ấy và Diệp Ninh có quan hệ gì; thứ hai, nghĩ cách liên lạc được với chủ thượng.”

Đà chủ gật gật đầu, hắn cưỡng ép bản thân suy nghĩ chuyện vừa mới xảy ra, nói.

“Hôm nay ta sẽ tìm cơ hội liên lạc với chủ thượng, cái này không có gì để nói.”

“Chuyện thật sự khiến ta không hiểu được chính là, vì sao chủ thượng và tên họ Diệp kia lại dính líu đến nhau?”

“Nhìn bộ dáng lúc đó của ngài ấy, dường như quan hệ của hai người rất không đơn giản.”

Lãnh Thập Thất nhớ lại dáng vẻ của chủ thượng.

Lạnh nhạt, xảo quyệt, cổ quái, vô tình cùng với kiêu ngạo!

Đúng thế, ngài ấy rất kiêu ngạo.

Rất ít khi nhìn thấy ngài ấy ngồi với người nào gần như thế.

Cũng gần như chưa từng nhìn thấy, ngài ấy sẽ bảo vệ một người nào.

Tuy lúc đó ngài ấy không bảo vệ, nhưng lúc đó ngài ấy lên tiếng, thật ra đã nói rõ một chuyện.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!