Chương 239: Con lừa hói, ngươi có thôi không hả? (2)
Trong lòng bọn họ tự hỏi.
Đúng vào lúc này, nghe thấy tiếng chúc mừng của Viên Phương.
“Chúc mừng Phật Tử, truyền chân kinh cho Phật Môn ta, đây là công đức lớn, vì thế Phật quang hội tụ, tạo ra cho Phật Tử cơ thể Kim Cang Lưu Ly Tịnh Phạn!”
Diệp Ninh lười nhớ cái tên dài dằng dặc này, hắn hỏi.
“Ngươi nói cho ta biết thể cái gì đó có tác dụng gì đi?”
Viên Phương cười nhẹ một tiếng, nói.
“Nó có thể khiến cho cơ thể Phật Tử mạnh mẽ, dường như không thể phá hủy, binh đao bình thường, sẽ không thể nào làm cơ thể Phật Tử bị thương.”
“Thể chất này, ở trong thể chất của Phật Môn ta, xếp hạng đứng đầu, chỉ có hình thành bẩm sinh, Phật Tử bởi vì công đức vô lượng, nên mới có được món quà này.”
“Chúc mừng Phật Tử, cái này sẽ bù đắp khuyết điểm của Nho đạo, an toàn tính mạng sẽ được đảm bảo hơn rất nhiều!”
Diệp Ninh: “…”
Ta TM!
Ta muốn tát cho bản thân một cái.
Ta đúng thật là tự mình đào hồ cho mình mà. Chuyện tức nhất đó là, bên tai hắn còn không ngừng truyền đến tiếng chúc mừng.
“Nhược điểm của Nho đạo, chính là cơ thể yếu ớt, chúc mừng đại nhân, chúc mừng đại nhân!”
“Cho dù tiên môn sắp đến, trước khi bọn chúng đến, đại nhân bù đắp được khuyết điểm, xem ra đây là ý trời!”
“Hay là đại nhân thật sự suy nghĩ một chút cùng tu hành Phật Nho!”
Mọi người chúc mừng đương nhiên là thành tâm thật ý.
Bọn họ đều sửng sốt rồi, thật sự là chưa từng gặp được người nào có thiên tư như Diệp Ninh.
Không chỉ có tư chất của thánh nhân, trên người có chính khí cuồn cuộn dào dạt.
Còn là trời sinh có duyên với Phật đạo.
Phật Môn đến từ vùng đất bên ngoài, thế mà còn mạnh mẽ vượt ngoài sức tưởng tượng, trực tiếp tạo ra kim thân cho Diệp Ninh.
Hơn nữa, còn không có đường tắt nào để nói.
Dù sao không phải là ai cũng có thể nghịch thiên như Diệp Ninh, chỉ dựa vào hai lời ba câu, đã lĩnh ngộ được Phật giáo đại thừa.
“Tu đại gia nhà ngươi!”
Diệp Ninh thiếu chút nữa phun ra máu.
Chỉ riêng Nho đạo, đã khiến cho hắn rất đau đầu rồi.
Nhưng chuyện này hắn cũng không có cách nào.
Dù sao khi hắn vừa mới xuyên không đến, bản thân đã bước vào Nho đạo rồi.
Nhưng Phật đạo này, hoàn toàn là tự bản thân hắn đào hố.
Có điều chuyện này cũng không thể trách hắn, có đánh chết hắn cũng không thể nào ngờ được, mấy câu lừa người này của hắn, thế mà lại có thể có uy lực lớn như thế
“Nếu như Phật Tử thật sự cân nhắc tu hành Phật đạo, tương lai nhất định có thể trở thành Phật Tổ!”
Viên Phương kiên định nói.
Bây giờ hắn ta đã hoàn toàn là người tin tưởng vào Phật Pháp đại thừa rồi.
Dựa theo Phật Pháp đại thừa mà nói, người nào cũng có thể trở thành Phật Tổ, vậy thì Diệp Ninh nhất định là người đầu tiên!
Bởi vì trên thế giới này không thể nào có người nghịch thiên thứ hai như thế nữa.
Toàn bộ lịch sử, đã lúc nào xuất hiện người như Diệp Ninh? Nho đạo đứt đoạn? Phía trước không có đường, hắn lại tự bản thân tạo ra một con đường khác. Đối với Phật Đạo không biết cái gì? Chỉ dựa vào hai lời ba câu, lập tức lĩnh ngộ ra được Phật giáo đại thừa, đồng thời sáng tạo ra kinh văn tối cao.
Đây không phải là đứa con được trời lựa chọn thì là cái gì?
Viên Phương nhìn Diệp Ninh, giống như là nhìn thấy Phật Tổ.
“Ta nói lại một lần nữa, ta không thể nào gia nhập Phật Môn, còn có… Đừng có gọi ta là Phật Tử.”
Diệp Ninh tức đến không thở được.
Chính khí cuồn cuộn của bản thân đã khiến hắn rất khó chịu rồi.
Kết quả đột nhiên lại có thêm thể chất mạnh mẽ, vậy sau này còn chết như thế nào?
Đây không phải là tăng thêm độ khó cho tiên môn sao?
“Xin nghe theo lời chỉ dạy của Phật Tử.”
Viên Phương cung kính nói.
Diệp Ninh: …
Hắn rất muốn đánh con lừa đầu trọc ở trước mắt.
Dường như Thái Hướng Cao nhìn ra Diệp Ninh không vui, tuy hắn ta không biết vì sao Diệp Ninh không vui, nhưng mà không hề ngăn cản việc hắn ra đứng ra hóa giải, hắn ta nhìn Viên Phương, nói.
“Hòa thượng, không cần biết hiện tại như thế nào, ngày hôm nay ngươi muốn cưỡng ép độ hóa đại nhân, dù sao cũng đã vi phạm Pháp luật Đại chu, hôm nay phạm pháp rồi, thì không thể nào không phạt.”
Viên Phương ôn hòa vượt ngoài dự liệu của mọi người, dường như lúc này hắn ta cái gì cũng được, gật gật đầu, nói.
“Lời của đại nhân nói không sai, bần tăng tình nguyện chịu phạt.”
“Chùa Bạch Mã ở ngoài kinh thành, bần tăng không cần nữa, để cho Viện giám sát xử lý đi, cho dù là phá bỏ, bần tăng cũng không có lời nào để nói.”
“Tất cả đều nghe theo lời của đại nhân.”
Thái Hướng Cao có chút chấn kinh.
“Chùa Bạch Mã là tâm huyết nhiều năm của ngươi, lẽ nào ngươi không dự định truyền giáo nữa sao?”
Viên Phương lắc lắc đầu, nói.
“Bần tăng đã làm sai chuyện, nên phải trả giá.”
“Bạch Mã.”
“Phá bỏ đi, tăng chúng cũng có thể giải tán, mười mấy vạn mẫu đất xung quanh chùa Bạch Mã, cũng xin đại nhân chia cho bách tính cực khổ đi.”