Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 240: CHƯƠNG 240: HÔM NAY BIẾT RẰNG TA LÀ CHÍNH TA

Chương 240: Hôm nay biết rằng ta là chính ta

“Đây cũng xem như là một chút thành ý mà bần tăng nhận tội, nếu như còn chưa đủ, cũng không sao cả, đợi sau này bần tăng quay lại, lại đến chỗ đại nhân nhận tội là được.”

Diệp Ninh hỏi.

“Ngươi muốn rời đi sao?”

Viên Phương gật gật đầu, nói.

“Không sai, bần tăng có được chân kinh, lại lĩnh ngộ được Phật Pháp đại thừa, hận không thể trên người mọc thêm cánh, bay về chùa Lôi m, ta phải mang những thứ ngày hôm nay có được về cho các Phật tu!”

Trong đôi mắt hắn ta lóe lên ánh sáng kích động.

Hắn ta cho rằng bản thân gánh vác sứ mệnh to lớn.

Cuối cùng cũng đuổi được hòa thượng này đi rồi.

Chuyện này khiến cho Diệp Ninh cảm thấy dễ thở hơn rất nhiều, hắn cũng không khách khí, trực tiếp phất tay.

“Vậy thì ngươi đi đi.”

Viên Phương gật đầu, sau đó lại vô cùng cảm kích nhìn Diệp Ninh, nói.

“Phật Tử không muốn gia nhập Phật Môn, nhưng ngày hôm nay truyền chân kinh cho Phật Môn, chính là thầy của Phật tu trong thiên hạ… Hậu ân này, bần tăng sẽ không quên, bần tăng dự định triệu tập tất cả đồng môn truyền giáo ở Đại Chu, báo đáp công ơn truyền đạo bộ kinh này!”

Diệp Ninh hít vào một hơi khí lạnh.

“Con lừa trọc, ngươi có thôi không hả?”

Tuy danh tiếng của Phật Môn ở Đại Chu không rộng.

Nhung Diệp Ninh biết, thực lực của Phật Môn không yếu.

Nếu như bọn họ quyết tâm bảo vệ, vậy thì nói không chừng thật sự có thể bảo vệ được Diệp Ninh.

Nếu như thật sự là như thế, vậy thì quá quá quá quá…

“Độc ác rồi!”

Diệp Ninh chờ mong tiên môn, giống như đất khô hạn mong trời mưa, sao có thể để cho những hòa thượng này quấy rầy? Ta đã đủ thảm rồi.

Ngươi lại còn muốn bẫy ta?

Làm người đàng hoàng đi!

Nhất thời cảm xúc tiêu cực dâng lên, Diệp ninh không nhịn được nữa chửi thề.

Câu chửi thề bất ngờ phát ra này, khiến cho Viên Phương choáng váng.

“Bần tăng muốn bảo vệ Phật Tử, lẽ nào chuyện này sai sao?”

Hắn ta không hiểu vì sao bản thân đã như thế rồi mà vẫn còn bị mắng?

Triệu tập người, bảo vệ Diệp Ninh, là phải gánh vác nguy hiểm như thế nào.

Dù sao đây là địa bàn của tiên môn.

Rồng mạnh không trấn áp được rắn địa phương.

Huống hồ tuy Phật Môn không yếu, nhưng còn xa mới thành được rồng mạnh, so sánh với tiên môn, thực lực của Phật Môn nhất định vẫn còn có chút khoảng cách, lúc trước Cơ Minh Nguyệt bảo Viên Phương bảo vệ Diệp Ninh, hắn ta là rất không muốn, chỉ nghĩ đến việc độ hóa Diệp Ninh tìm chỗ tốt.

Bây giờ “người xấu quay đầu” dự định toàn tâm toàn ý bảo vệ Diệp Ninh, nhưng ngược lại chính chủ không vui rồi.

Đây là đạo lý ở đâu vậy?

Đừng nói là Viên Phương, cho dù là người của Viện giám sát, cũng lộ ra thần sắc nghi hoặc.

Phật Môn đồng ý làm việc cho mình, đây là chuyện tốt, vì sao đại nhân lại từ chối?

“Ta và Phật Môn không liên quan gì đến nhau, sau có thể để cho Phật Môn giúp đỡ?”

Diệp Ninh tìm một lý do.

“Phật Tử truyền thụ chân kinh, sao có thể nói là không liên quan, ân tình của ngài đối với Phật Môn nặng như núi.”

Viên Phương trả lời.

“Ta là đệ tử Nho đạo, ta có sự kiêu ngạo của mình.”

Diệp Ninh tiếp tục tìm lý do.

“Yên tâm, bần tăng đều nghe theo sự dặn dò của Phật Tử.”

Viên Phương quyết tâm.

“Chuyện của Đại Chu Đại Chu tự mình giải quyết, không cần người ngoài giúp đỡ.”

Diệp Ninh suy nghĩ bản thân đã nói đến đây rồi, ngươi nên cũng nên từ bỏ rồi chứ.

“Tiên môn sao được coi là người Đại Chu? Bọn họ là kẻ địch của Đại Chu, bần tăng tình nguyện cùng nhau chống lại kẻ địch với Phật Tử!”

Viên Phương lắc lắc đầu nói.

“Mẹ nhà ngươi…”

Diệp Ninh khó khăn lắm mới nhịn xuống được kích động mắng người, ngoài cười mà trong không cười nói.

“Tiên môn rất mạnh, nếu như các ngươi cứng rắn gia nhập, rất có khả năng sẽ chết trận, nếu như các ngươi chết rồi, còn có ai truyền thụ Bát Nhã Tâm Kinh của Phật Pháp đại thừa về Tây Thổ?”

Câu nói này đâm trúng vào điểm quan trọng.

Khiến cho Viên Phương rơi vào suy nghĩ.

“Tuy ngươi có được Phật Pháp đại thừa, giác ngộ rồi, nhưng ngươi nghĩ xem, ở nước Hỏa La, còn có vô số Phật tu đang ở trong mơ hồ.”

“Lẽ nào ngươi nhẫn tâm như thế sao?”

“Ngươi gánh vác trách nhiệm lớn chấn hưng Phật Môn, sao có thể vì một người, mà không màng đến đại cục?”

Diệp Ninh thừa thắng xông lên nói.

Cuối cùng Viên Phương thở dài một hơi, nói.

“Cũng được, nghe theo lời của Phật Tử vậy.”

Hắn ta nhắm mắt lại, trong lòng rất cảm động.

Đổi thành người khác, nhất định là coi Phật tu thành trâu ngựa để sai bảo.

Nhưng Diệp Ninh thì sao?

Rõ ràng đã nói đến bước này rồi, nhưng vẫn như trước từ chối phần ý tốt này.

Đây là người cao thượng như thế nào?

Luôn luôn bỏ ra, mà không cầu báo đáp.

Đôi mắt của Viên Phương ướt át.

Hắn ta cảm thấy rất xấu hổ.

Thế mà vừa rồi bản thân muốn cưỡng ép độ hóa Diệp Ninh.

Đây đúng là sai lầm lớn!

Tuy Diệp Ninh không muốn gia nhập Phật Môn, nhưng tất cả những hành vi lời nói mà ngài ấy làm, đều có thể gọi là đại ân đại đức.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!