Chương 241: Hôm nay biết rằng ta là chính ta (2)
Sợ rằng cũng chỉ có người luôn có phẩm đức cao thượng như thế này, mới có thể lĩnh ngộ được Phật Pháp đại thừa đi.
Quả nhiên là chúng sinh đều có thể thành Phật, tuy Diệp Ninh không gia nhập Phật Môn, nhưng nhất định trong lòng ngài ấy có Phật.
Nếu không, hành vi của Diệp Ninh giải thích như thế nào?
Ngài ấy đứng trước tiền đề bản thân có nguy hiểm, vẫn như trước đốc thúc viên Phương đi truyền bá Phật Pháp.
Linh hồn của ngài ấy nhất định rất cao quý, cao quý đến mức khiến cho Viên Phương tự cảm thấy xấu hổ.
“ n đức của Phật Tử, bần tăng vĩnh viễn không quên, Phật Tử đợi đi, đợi bần tăng đưa Phật Pháp đại thừa trở về Tây Thổ, sau đó, nhất định sẽ trở về bên cạnh Phật Tử, làm hộ pháp ở dưới trướng Phật Tử!”
Hắn ta thành khẩn nói.
“Vậy được, đợi đến lúc đó thì tùy ngươi.”
Diệp Ninh đuổi hắn ta đi.
Tuy lời nói là như thế, nhưng hắn lại cảm thấy, lần này Viên Phương đi, nói không chừng cả đời này sẽ không quay lại nữa.
Thật sự cho rằng lần lấp lửng này của Diệp Ninh, đều là ý tốt?
Đương nhiên không phải.
Hắn đơn thuần là cảm thấy đám hòa thượng này rất phiền, để đề phòng đám lừa hói này không ngừng quấy nhiễu hắn, Diệp Ninh nghĩ đến một phương pháp làm một lần nhàn nhã suốt đời.
Nhìn từ bề ngoài, dường như Diệp Ninh là làm một chuyện tốt.
Nhưng trên thực tế, rõ ràng không phải như thế.
Đạo lý rất đơn giản, tư tưởng là thứ rất khó được công nhận trên thế giới!
Phật Pháp tiểu thừa cũng được, Phật Pháp đại thừa cũng thế, đều chỉ là đổi một cái tên mà thôi, rốt cuộc nội tình ở trong đó là cái gì, Diệp Ninh không hề quan tâm, nhưng Phật tu lại không thể nào không quan tâm, bởi vì đây là thứ cơ bản nhất để chống đỡ hệ thống Phật đạo.
Nghĩ một chút, tất cả mọi người từ nhỏ đã tu hành đều là Phật Pháp tiểu thừa, vẫn luôn coi Phật Pháp tiểu thừa là chân lý.
Đột nhiên có một ngày, Viên Phương từ Đại Chu trở về, mở miệng ra nói bản thân có được Phật Pháp đại thừa, sẽ có kết quả như thế nào?
Tất cả mọi người vui mừng, vô cùng cảm kích!
Đương nhiên là không!
Thứ Viên Phương có được nhất định là sự bài xích mạnh mẽ!
Cũng giống như người ở đây bài xích Phật Pháp vậy.
Thứ đến từ bên ngoài, vốn dĩ sẽ bị tư tưởng bảo thủ bài xích, đây là bản chất của con người.
Không có người nào sẽ cho rằng thứ Viên Phương nói là chân lý, bởi vì bọn họ đã sớm hình thành tư tưởng thâm căn cố đế.
Nói đùa gì vậy, ngươi vừa mở miệng, nói cái gì mà Phật giáo đại thừa, đã phủ định tu hành nửa đời người trước của ta?
Chuyện này sao có thể?
Một vạn người, sẽ có một vạn tư tưởng, Diệp Ninh sống hai đời, từng đọc vô số lịch sử, hắn biết, muốn thống nhất tư tưởng, là một chuyện khó khăn như thế nào, tuyệt đối không phải đơn giản như Viên Phương nhĩ.
Vì thế lần này hắn ta đi, tám phần là không thể nào quay trở lại.
Nhưng Diệp Ninh không hề biết, khi hắn đọc ra Bát Nhã Tâm Kinh, chùa Lôi m ở nước Hỏa La xa xôi, thế mà lại xuất hiện dị tượng chấn động đất trời!
Hư ảnh Phật Tổ xuất hiện ở nhân gian, miệng đọc Bát Nhã Tâm Kinh, tất cả mọi người đều nghe thấy rồi.
Điều này đã tạo ra cho Viên Phương một mảnh đất màu mỡ để truyền bá Phật giáo đại thừa.
Cho dù là sẽ không thuận lợi như thế, nhưng cũng tuyệt đối không khó khăn như Diệp Ninh nghĩ.
Chuyến đi lần này, còn đúng là không dễ nói.
Đương nhiên, Diệp Ninh không biết.
Vì thế hắn vô cùng tự tin.
Cảm thấy lần này, đám người Viên Phương cả đời này sẽ không thể nào gặp lại nữa.
“Ta đúng thật là thông minh, hai lời ba câu, đã đuổi được đám lừa hói này đi rồi, đợi bọn họ trở về tuyên truyền Phật Pháp đại thừa, nhất định sẽ bị coi là dị giáo, mắng mắng mắng, Phật Tổ phù hộ, mong rằng hắn ta sẽ không quá thảm…”
Diệp Ninh nhìn Viên Phương rời đi, trong lòng âm thầm nghĩ.
Hắn rất đắc ý.
Ngươi ở tầng thứ nhất, mà ta đã ở tầng thứ ba rồi.
mua truyện dịch inbox z a l o 0 - 8 - 6 - 5 - 1 - 0 - 8 - 2 - 5 - 1
Không ngờ được đúng không, ta đã tính kế ngươi chắc chắn rồi. Nhưng đúng vào lúc này, bên tai hắn lại truyền đến âm thanh yêu mị.
“Thú vị, câu nói này của ngươi, đã tạo ra Phật giáo đại thừa, Phật Môn này khó khăn lắm mới phát triển được, nói không chừng bị ngươi phế rồi.”
Bùi Ngữ Hàm cười mà như không cười nói.
Nàng cũng ở tầng thứ ba, liếc mắt đã nhìn ra được nguy hiểm. Diệp Ninh có chút kinh ngạc, nữ nhân này đúng là có chút thông minh.
“Vì sao lại bị phế?”
Thái Hướng Cao không hiểu, hỏi.
“Bởi vì bắt đầu từ ngày hôm nay, Phật môn sẽ có hai trường phái, một là Phật Pháp đại thừa, một là Phật Pháp tiểu thừa, bên nào mới là chính thống, ai mới là chân lý, sợ rằng sẽ có tranh luận rồi!”
Bùi Ngữ Hàm giải thích.
Mọi người hít vào một hơi khí lạnh.
Thế mà đại nhân lại có loại tâm tư này?
Bọn họ nhìn Diệp Ninh, chỉ cảm thấy núi cao không ngừng.
Dùng binh không thấy máu, đã trực tiếp bào thù Phật Môn thật ác, xong chuyện còn khiến cho người ta cảm ơn đại đức.