Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 248: CHƯƠNG 248: RỐT CUỘC BỌN HỌ ĐANG LÀM CÁI GÌ

Chương 248: Rốt cuộc bọn họ đang làm cái gì

Mọi thứ đều chia thành hai mặt tốt xấu, Thiên Ma Quyết cũng là như thế.

Nhưng mà sau khi mọi người nghe xong, thế mà vẫn cảm thấy loại công pháp này rất nghịch thiên.

Một chút nhược điểm này, hoàn toàn có thể phớt lờ nó.

“Nếu như ngươi là truyền nhân của Ma Tông, vậy thì ngươi nhất định là rất mạnh, vậy thì vì sao người lại bị trọng thương chứ?”

Thái Hướng Cao hỏi.

Vốn dĩ hắn ta còn cho rằng Bùi Ngữ Hàm chỉ là ma tu bình thường, bây giờ mới biết được nữ tử này lợi hại như thế nào.

“Bởi vì ta trúng bẫy của Tiên Môn.”

Trong mắt Bùi Ngữ Hàm lóe lên ánh sáng nguy hiểm.

“Mặc dù ta đã liều mình giết gần hết bọn chúng, nhưng ta vẫn như trước bị trọng thương, thù hận này, ta ghi nhớ rồi.”

Nói đến cuối cùng, nàng ta phát ra một tiếng cười lạnh.

Mọi người hai mặt nhìn nhau.

Chủ đề này mọi người không thể nào chen miệng vào được.

Đây là thù hận của truyền nhân Ma Tông và Tiên Môn, đây là thù nợ máu, là loại không chết không thôi.

“Ta muốn hỏi một chút vị… Bùi tỷ.”

Thái Hướng Cao nói được một nửa, không biết nên xưng hô như thế nào, gọi là tiên tử, nhưng đối phương là tu sĩ ma đạo, gọi là cô nương, lại có chút không xứng với thân phận của người ta, sau khi cân nhắc kỹ, nghĩ đến xưng hô của Diệp Ninh, lập tức học theo để gọi.

“Ngươi là truyền nhân Ma Tông, thân phận này nên là bí mật mới đúng, ngươi nói ra trước mặt chúng ta, lẽ nào không sợ chúng ta tiết lộ ra ngoài sao? Hoặc là tố cáo ngươi sao?”

Đối diện với câu hỏi của Thái Hướng Cao, Bùi Ngữ Hàm người nhẹ một tiếng, nói.

“Tố cáo ta? Tố cáo với ai? Tiên Môn sao? Tiên Môn hận không thể tiêu diệt được hết các ngươi, các ngươi sẽ tố cáo với Tiên Môn sao?”

“Hoặc là nói tố cáo với triều đình Đại Chu? Đừng nghĩ nữa, bản thân các ngươi là Viện giám sát.”

“Còn về việc tiết lộ hành tung của ta? Vậy thì không cần các ngươi lo lắng, những người của Tiên Môn mai phục ta, đã sớm đoán được ta sẽ đi vào kinh thành tránh nạn rồi.”

Nghe xong những lời này, Thái Hướng Cao không còn gì để nói.

Đúng thật là như thế.

Tuy Bùi Ngữ Hàm là một tu sĩ ma đạo, nhưng Diệp Ninh hoàn toàn không có ý đối địch với nàng ta.

Diệp Ninh còn không nói gì, đương nhiên bọn họ cũng không thể nào nói cái gì.

Hơn nữa, bây giờ Tiên Môn Ma Môn cái gì đó, mọi người cũng không phân biệt rõ ràng như thế nữa.

Những lời mà Diệp Ninh nói lúc đầu rất có đạo lý, vốn dĩ tiên ma không có gì khác biệt, sức mạnh không chia tốt xấu, hoàn toàn nhìn người sử dụng sức mạnh mà thôi.

Giống như tất cả những gì Tiên Môn hiện tại đang làm, so với ma đạo cũng là không khác nhau.

“Nói thật, cũng khá thần kỳ, Bùi tỷ là truyền nhân Ma Tông, thế mà lại công nhiên ra vào Viện giám sát.”

Ngụy Văn Thông cười khổ một tiếng, hắn ta cảm thấy cảnh tượng này rất hoang đường.

Cũng không phải là nói hắn ta có ý kiến gì với ma đạo, mà là nếu như người thiên hạ biết được chuyện này, nhất định sẽ cảm thấy rất kỳ lạ.

Nhưng vừa đúng lúc Diệp Ninh cũng là một người kỳ lạ, cái gì mà tiên ma, Diệp Ninh không hề quá coi trọng.

Tiên ma chỉ là một cách xưng hô mà thôi, tốt xấu không phải là do cách xưng hô quyết định, mà là dựa theo hành vi thể hiện ra ngoài.

“Nếu như nói Thiên Ma Quyết sức mạnh nào cũng có thể hấp thu được…”

Suy nghĩ của Diệp Ninh khác hoàn toàn với người khác, cái gì mà Ma Tông Ma Môn, hắn hoàn toàn không quan tâm, điều hắn quan tâm vẫn luôn tập trung ở môn công pháp này.

“Bùi tỷ, tỷ về nhà với ta một chút.”

Trong đôi mắt Diệp Ninh lóe lên ánh sáng.

“Cái gì?”

Bùi Ngữ Hàm chau mày.

Một lúc sau, bọn họ về đến trong nhà.

Diệp Ninh trực tiếp đi vào trong phòng của Bùi Ngữ Hàm, Huyên Huyên cũng muốn đi vào, nhưng bị Diệp Ninh cản lại.

“Trẻ con đừng theo vào!”

Gần như thiếu chút nữa khiến cho Huyên Huyên tức đến bùng nổ.

Nàng rất khó tin được nhìn Diệp Ninh, trong mắt tràn ngập thắc mắc.

“Giữa ban ngày ban mặt, ngươi muốn làm cái gì?”

Diệp Ninh gõ trán một cái, nói.

“Tuổi còn nhỏ, cả đầu đều là suy nghĩ gì vậy, ngươi ở bên ngoài canh giữ, đừng để cho người khác đi vào.

Nói xong, hắn đi vào trong.

Huyên Huyên đang muốn quay người rời đi, lại phát hiện cửa đã bị đóng lại, còn khóa bên trong.

“Hồ ly tinh!”

Trong lòng Huyên Huyên cảm thấy rất chua.

Trong phòng.

Bùi Ngữ Hàm và Diệp Ninh nhìn nhau.

“Ngươi muốn làm cái gì?”

Cô nam quả nữ, vừa về nhà, lai vừa là phòng ngủ, nhất thời bầu không khí có chút không đúng lắm.

Bùi Ngữ Hàm khẽ cau mày, loại tình huống này, khiến nàng ta rất khó không nghĩ lệch.

“Vừa rồi tỷ nói, sức mạnh nào Thiên Ma Quyết cũng hấp thu được đúng không?”

Bùi Ngữ Hàm gật đầu, nói.

“Không sai.”

Diệp Ninh xua tay, nói.

“Vậy bây giờ tỷ có còn bị thương không, lẽ nào không muốn hút cái gì đó sao?”

Bùi Ngữ Hàm càng thêm nghi hoặc, nhưng vẫn là nói.

“Đúng là muốn hấp thu sức mạnh của người khác để trị thương, nhưng mà trong kinh thành, cũng không có cường giả nào thích hợp, tu sĩ bình thường có cảnh giới Chân Nhân, đã không giúp đỡ ta được cái gì nữa, hút rồi cũng chỉ là như muối bỏ biển, ngược lại hòa thượng bị ngươi đuổi đi đó, miễn cưỡng xem như là một mục tiêu thích hợp.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!