Chương 249: Rốt cuộc bọn họ đang làm cái gì (2)
Nghe xong, Diệp Ninh lộ ra nụ cười.
“Vậy ta đề cử cho tỷ một người thích hợp, thế nào?”
Bùi Ngữ Hàm chau mày lại.
“Rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì?”
Diệp Ninh chỉ vào mũi của mình.
“Ta!”
Bùi Ngữ Hàm khó có thể tin được.
“Ngươi là bảo ta hút chính khí cuồn cuộn của ngươi?”
Diệp Ninh gật đầu.
“Lẽ nào không thể hút sao?”
Trong mắt Bùi Ngữ Hàm tràn ngập vẻ không thể tin được.
“Hút đúng là có thể hút, nhưng vấn đề là chính khí cuồn cuộn bị ta hút rồi, không phải ngươi cũng bị phế rồi sao?”
Nàng ta cảm thấy đúng là quá hoang đường rồi, thế mà Diệp Ninh lại tình nguyện bị hút mất sức mạnh.
Lẽ nào hắn không biết, đệ tử Nho gia tích lũy chính khí cuồn cuộn là chuyện khó khăn như thế nào sao?
“Điều này tỷ không cần quan tâm, bản thân ta tình nguyện để cho tỷ hút, mà tỷ, hút chính khí cuồn cuộn của ta, tỷ có thể hoàn toàn hồi phục, trở lại thời kỳ mạnh nhất, cho dù là những người truy sát tỷ tìm đến tỷ, tỷ cũng có thể nhẹ nhàng đối phó đúng không?” Diệp Ninh xoa xoa tay, thoải mái nói.
Hắn đã sớm muốn thoát khỏi cái chính khí cuồn cuộn của mình rồi.
Dưới cái nhìn của hắn, sự tồn tại của chính khí cuồn cuộn, sẽ chỉ làm trì hoãn tiến độ tìm cái chết của hắn.
Chỉ là lúc trước vẫn luôn không có cách nào, chỉ có thể mở to mắt nhìn chính khí cuồn cuộn lớn mạnh, bây giờ khó khăn lắm gặp được Bùi Ngữ Hàm, đương nhiên sẽ không muốn bỏ lỡ.
Dưới cái nhìn của Diệp Ninh, đây là chuyện một công đôi việc, một hòn đá trúng hai con chim, hai mặt đều tốt.
Nhưng theo Bùi Ngữ Hàm thấy, lại hoàn toàn không phải như thế.
“Hắn thân là đệ tử Nho gia, trong lòng có tham vọng lớn, vô cùng trung nghĩa, một lòng muốn cứu vớt Đại Chu, chính khí cuồn cuộn là lá bái cuối cùng quan trọng nhất của hắn, đây là chuyện không có gì để nghi ngờ.”
“Nhưng hắn lại tình nguyện để ta hút, đây là vì sao?”
“Hắn không thể nào không biết được hậu quả, nhưng hắn vẫn như trước đưa ra đề nghị như thế.”
Bùi Ngữ Hàm không biết nói cái gì nữa, đời này của nàng ta vẫn là lần đầu tiên gặp phải người nam tử như thế. Vố dĩ nàng ta đã rất tán thưởng Bùi Ngữ Hàm, vào thời khắc này, càng là thêm một cảm xúc lạ lùng.
Nàng ta đoán, Diệp Ninh thích nàng ta!
Đúng thế, phán đoán của nàng ta rất táo bạo, nhưng lại rất hợp lý.
Bởi vì Bùi Ngữ Hàm biết bản thân đẹp như thế nào, có mị lực như thế nào, người đời vừa nhìn thấy khuôn mặt thật của nàng ta, người trầm mê vào trong đó có rất nhiều, nàng ta đã sớm quen với việc nam nhân dùng ánh mắt mê mẩn nhìn nàng ta.
Nhưng chưa từng gặp người ái mộ nào giống như Diệp Ninh.
Đôi mắt của hắn trong veo, hắn chưa từng thổ lộ, thậm chí hắn còn chưa từng nói một chữ “yêu”, hoặc là “thích”.
Hắn không nói, hắn chỉ làm.
Vào lúc nàng cần nhất, dũng cảm đứng ra, cống hiến hết mình.
Cuộc đời của Bùi Ngữ Hàm trải qua vô số chuyện, gặp vô số hành vi đê hèn, đã sớm luyện nên được trái tim sắt đá.
Nhưng điều này không thể thay đổi sự thật nàng ta là một nữ nhân.
Là một nữ nhân, khi nhìn thấy một nam nhân các mặt đều rất xuất sắc, cống hiến hết mình cho bản thân, rất khó giữ được bình tĩnh, giống như nói nàng bây giờ, nhìn thì như mặt không có biểu cảm gì, nhưng trong lòng đã mềm rồi.
“Ngươi chắc chắn muốn làm như thế sao?”
Nàng hỏi lại lần nữa.
“Ta chắc chắn, nhanh lên đi.”
Diệp Ninh không hề do dự.
Bùi Ngữ Hàm nhìn hắn, trong đôi mắt có vô số tia dịu dàng.
Loại cảm xúc lạ lùng đó, ở trong lòng nàng dần dần phóng lớn.
“Đáng tiếc, tuy ngươi tình sâu thắm thiết, nhưng ta rất khó đồng ý với ngươi cái gì, bởi vì ta gánh vác sứ mệnh…”
Bùi Ngữ Hàm thở dài một hơi.
Nàng ta đúng là động lòng rồi, là một nữ nhân, rất khó không động lòng.
Nhưng nàng ta lại không thể nào đáp lại.
Nhưng chuyện không thể nào phủ nhận được đó là trong lòng nàng ta lần đầu tiên khắc sâu bóng hình của một người nam nhân.
Đương nhiên Diệp Ninh không biết đầu óc thần kỳ của Bùi Ngữ Hàm, đã nghĩ lệch toàn bộ mọi chuyện rồi.
Hắn lại lần nữa thúc giục.
“Nhanh lên đi, ta không đợi được nữa rồi.”
Hắn không chờ đợi được, sợ kéo dài thêm nữa, lại có chuyện phá đám.
“Cũng được.”
Bùi Ngữ Hàm hít một hơi thật sâu.
Diệp Ninh quá “chân thành” rồi, chân thành đến mức khiến cho nàng ta không biết nên làm như thế nào.
Thật ra vừa rồi nàng nói dối, Thiên Ma Quyết không hề nhất định phải hút khô một người mới dừng lại, đây hoàn toàn chỉ là lời đồn.
Trên thực tế Thiên Ma Quyết có thể thu lại có thể thả ra.
Nhưng lời đồn này vẫn luôn lưu truyền, người của Ma Tông chưa từng phản bác, bởi vì điều này đối với bọn họ mà nói là một chuyện tốt, ít nhất khiến cho Thiên Ma Quyết cũng có khuyết điểm.
Bùi Ngữ Hàm đã nghĩ xong rồi, thịnh tình của Diệp Ninh khó từ chối, bản thân thấy được rồi thì sẽ dừng, sẽ không thật sự hút khô Diệp Ninh.