Chương 251: Nhất định là nghĩ lệch rồi (2)
Tuy nàng chưa từng gặp thánh nhân của Nho đạo, nhưng nàng rất chắc chắn, nếu như nói có người có thể trở thành thánh nhân, vậy thì nhất định là Diệp Ninh.
Cái khác không nói, chỉ dựa vào bây giờ nàng hút lâu như thế, thế mà còn chưa hút hết được Diệp Ninh, là đã có thể nói rõ vấn đề.
Phải biết rằng, bây giờ Diệp Ninh đến Đại Nho cũng không phải.
Chưa phải Đại Nho, đã nói rõ hắn vẫn còn ở thứ bậc người phàm.
Mà Bùi Ngữ Hàm thì sao?
Ít nhất nàng cũng hơn Diệp Ninh bốn năm cảnh giới.
Nhưng khi nàng dùng toàn lực ra tay, thế mà Diệp Ninh vẫn còn chống đỡ được, chính khí cuồn cuộn trong cơ thể hắn, hoàn toàn không hề có ý cạn kiệt.
Hai người vẫn còn đang trong quá trình tiếp tục, Huyên Huyên ở bên ngoài đã đỏ mặt xấu hổ từ lâu.
“Không biết xấu hổ!”
Nàng khẽ cắn răng.
Diệp Ninh không ngừng phát ra tiếng kỳ lạ, khiến cho nàng có chút không chịu được nữa.
Đúng là hồ ly tinh ma đạo, loại thủ đoạn mê hoặc nam nhân này, đúng thật là lợi hại.
Nếu như không phải nàng bảo vệ an toàn của Diệp Ninh, nàng nhất định sẽ không ở đây.
Huyên Huyên bị âm thanh quái lạ ở bên tỏng phòng quấy rầy cảm xúc, lúc này, trong Diệp trạch, đã có một người ngoài nhẹ nhàng chập chờn lẻn vào bên trong, giống như là một cái bóng.
Nói một cách chính xác, hắn ta hóa thân thành một con mèo đen.
Con mèo đen này nhảy qua tường, sau khi đi qua đình viện, cuối cùng không một tiếng động trèo lên trên mái nhà.
“Tiểu nha đầu này thủ ở đây, tên họ Diệp kia nhất định ở bên trong.”
Trong đôi mắt con mèo đen lóe lên thần sắc nghiền ngẫm.
Hắn ta không phải ai khác, mà chính là Lãnh Thập Thất.
Ngày hôm đó sau khi phát hiện Bùi Ngữ Hàm, hắn ta đã vô cùng kinh sợ.
Chuyện đáng sợ nhất chính là, thông qua một hồi suy đoán hợp lý, lại càng cảm thấy mọi chuyện trở nên phức tạp hơn.
Rốt cuộc tên họ Diệp kia có quan hệ gì với chủ thượng? Chắc không phải thật sự là quan hệ đó chứ?
Không thể nào!
Mỗi lần hắn ta suy nghĩ đến nó, trong đầu đều tự động phủ định ba lần.
“Chủ thượng là nhân vật như thế nào, bao nhiêu nhân kiệt đều không lọt vào mắt của ngài ấy, họ Diệp kia là cái thứ gì?”
Hắn ta càng nghĩ càng cảm thấy không thể nào.
Bởi vì hắn ta đã đi theo Bùi Ngữ Hàm rất nhiều năm, hắn ta quá hiểu rõ chủ thượng là loại tính cách nào.
So với việc nói ngài ấy sẽ không động lòng với nam nhân, còn không bằng thảo luận một chút xem, ngài ấy có loại khái niệm “tình yêu” này không.
Trong lòng chủ thượng chỉ có đại nghiệp Ma Tông, sao có thể thích người khác?
Hắn ta căn bản không thể nào tưởng tượng được cảnh tượng Bùi Ngữ Hàm cảm mến một nam nhân.
Nhưng đúng vào lúc này, hắn ta nghe thấy trong phòng truyền ra âm thanh kỳ lạ.
“Bùi tỷ, được đó, tỷ làm cho ta thoải mái hơn rồi!”
Diệp Ninh thoải mái đến cười toe toét.
Bùi Ngữ Hàm dùng cả hai tay rồi, bây giờ nàng ta là tư thế mười ngón tay đan vào nhau, vì thế hai bên cùng tiến hành đồng bộ, sung sướng gấp đôi.
Chuyện quan trọng nhất là, tâm tình của hắn cũng rất tốt.
Như thế, cuối cùng cũng có thể thoát khỏi chính khí cuồn cuộn đúng không?
“Được rồi, ngươi cảm thấy thoải mái là được, ta thế nào cũng được, tùy ngươi.”
Thật ra Bùi Ngữ Hàm căn bản không muốn dùng hai tay, nhưng mà Diệp Ninh yêu cầu, vì thế chỉ có thể thỏa mãn hắn.
Bây giờ phát hiện, thế mà Diệp Ninh lại có thể chịu đựng được.
Ngược lại nàng cảm thấy kinh ngạc.
Bởi vì tên yêu nghiệt Diệp Ninh này, căn bản không thể nào dùng đạo lý bình thường để đoán.
“Là giọng nói của chủ thượng?”
“Còn có giọng nói của Diệp Ninh.”
“Bọn họ đang làm cái gì? Thoải mái? Cái gì thoải mái?”
Lãnh Thập Thất nghe thấy, trong đôi mắt tràn ngập thần sắc nghi hoặc.
Rốt cuộc bọn họ đang làm cái gì?
“Tỷ, tỷ có được không vậy, dùng lực thêm chút nữa đi, ta chịu đựng được.”
Diệp Ninh lại bắt đầu thúc giục.
Chủ yếu là hắn phát hiện, chính khí cuồn cuộn trong cơ thể của bản thân giống như là gặp quỷ vậy, đã hút lâu như thế rồi, thế mà lại không ít đi một chút nào.
“Ta đã dùng toàn lực rồi, nói thật, ta cũng là lần đầu tiên như thế này, cũng là lần đầu tiên gặp phải loại tình huống này, ngươi đúng thật là quá nhiều rồi.”
Bùi Ngữ Hàm cảm khái.
Nàng cảm thấy Diệp Ninh đúng thật là một kho báu vô cùng vô tận lấy mãi không hết, căn bản là không nhìn thấy giới hạn.
“Bùi tỷ, ta tin tưởng tỷ, nhất định có thể ép khô ta, thêm một chút lực nữa!”
Diệp Ninh nói.
“Ta cố gắng.”
Bùi Ngữ Hàm thở dài.
Lãnh Thập Thất ở bên trên mái nhà nghe lén, đúng thật là đầu óc choáng váng.
Ta không nghe nhầm đó chứ?
“Thoải mái?”
“Quá nhiều?”
“Lần đầu tiên?”
“Ép khô?”
Hắn hít vào một hơi khí lạnh, cả người đều hỗn loạn.
“Rốt cuộc bọn họ đang làm cái gì vậy!!!”
Tâm thái thật sự là sắp sụp đổ rồi.
Chủ thượng, lão đại, rốt cuộc ngài làm sao vậy?