Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 252: CHƯƠNG 252: NHẤT ĐỊNH LÀ NGHĨ LỆCH RỒI (3)

Chương 252: Nhất định là nghĩ lệch rồi (3)

Nếu như ngài bị bắt cóc, ngài cứ chớp chớp mắt có được không?

Vì sao ngài lại có thể chủ động như thế?

Ngài làm như thế, ta nên như thế nào đây?

“Ha ha ha, kẻ thù của ta, trở thành người đàn ông của lão đại, ha ha ha…”

Lãnh Thập Thất cảm thấy bản thân sắp điên rồi.

Không đúng!

Không thể nào!

Lão đại không phải là người như thế.

Nhất định là ta hiểu hầm rồi!

Hắn ôm theo tâm lý may mắn cuối cùng, trong lòng nói.

“Chủ thượng từ trước đến giờ luôn cẩn thận, nếu như ngài ấy thật sự cùng với Diệp Ninh làm loại chuyện…. chuyện nam nữ đó, sao ngài ấy có thể không làm bất kỳ phòng bị nào chứ?”

“Vì thế, nhất định là ta nghĩ lệch rồi.”

“Mọi chuyện không phải như thế.”

Sau đó giây tiếp theo, Bùi Ngữ Hàm ở trong phòng phất tay, thiếp lập một kết giới.

Kết giới lập tức chặn đứng liên hệ của căn phòng với thế giới bên ngoài.

Bắt đầu từ lúc này, bên ngoài không hề nghe được bất kỳ âm thanh nào ở trong phòng, cũng không thể nào nhìn thấy được cái gì.

Lãnh Thập Thất: “…”

Hắn thật sự muốn chết!!!

Hắn không nhịn được phát ra tiếng kêu khóc.

“Chủ thượng…”

Ngài không phải là Tu La tàn nhẫn sao? Ngài không phải là mặt sắt vô tình sao? Ngài không phải là từ trước đến giờ đều không có cảm giác gì đối với nam nhân sao? Ngài… Tại sao bây giờ ngài lại sa đọa như thế?

Làm thế nào đây?

Sau này ta còn ngẩng đầu lên trước mặt người khác như thế nào?

Còn có Diệp Ninh này, sau này ta nên xưng hô với hắn như thế nào?

Ông chủ?

“Ai?”

Hắn ta vừa phát ra âm thanh, lập tức kinh động đến Huyên Huyên.

Lập tức bật dậy, nhìn bốn phía xung quanh.

Nhưng hành động của Lãnh Thập Thất rất nhanh, thân thể hóa thành một đám khói, lập tức biến mất không thấy đâu nữa.

Ở trong phòng.

“Ta vừa mới lập một kết giới, ngăn chặn thế giới bên ngoài, ta có một chuyện rất nghiêm trọng muốn nói với ngươi.”

Bùi Ngữ Hàm nghiêm nghị nói.

“Chuyện gì?”

Diệp Ninh nghi hoặc.

Ngươi không phát hiện, ta hút lâu như thế, nhưng chính khí cuồn cuộn trong người ngươi không ít đi một chút nào sao.”

Bùi Ngữ Hàm nói.

“Ta phát hiện rồi, nhưng ta cho rằng là ảo giác.”

Diệp Ninh nhắc đến chuyện này cũng rất đau đầu.

“Không phải ảo giác, đây là thật, nhưng không phải là chính khí cuồn cuộn không ít đi, mà là khi chính khí cuồn cuộn bị ta hút đi, chính khí cuồn cuộn lưu lạc trong đất trời, lại lập tức dung nhập vào trong cơ thể của ngươi.”

Ánh mắt của Bùi Ngữ Hàm nhìn Diệp Ninh giống như là nhìn thấy quái vật.

“Cũng chính là nói, chính khí cuồn cuộn trong cơ thể ngươi căn bản không có giới hạn, vô tận không ngừng, không bao giờ cạn kiệt!”

Diệp Ninh: “…”

Bùi Ngữ Hàm nói.

“Hơn nữa, ta còn phát hiện ra một chuyện, chính khí cuồn cuộn của ngươi sau khi trải qua thay đổi hoàn toàn mới, đã tự động tiến hành tinh luyện! Bây giờ chính khí cuồn cuộn của ngươi, ít nhất tinh thuần hơn so với lúc trước gấp mười lần!”

Diệp Ninh: “…”

Hắn mở miệng, phát hiện môi mình có chút khô.

Dùng đầu lưỡi liếm liếm, khó khăn mở miệng.

“Cũng chính là nói, ta so với lúc trước càng mạnh hơn đúng không?”

Bùi Ngữ Hàm gật gật đầu.

Diệp Ninh: “???”

Ta TM!

Ta hối hận rồi!

Ôi, yêu nữ, dừng tay cho ta!

Lần này Diệp Ninh cuối cùng cũng biết cái gì gọi là trộm gà không thành còn mất nắm gạo.

Không chỉ không có thoát khỏi được chính khí cuồn cuộn, ngược lại còn trở nên mạnh hơn.

Điều này khiến cho hắn rất bực bội.

Nhưng vì sao vậy?

Mọi chuyện không nên như thế này chứ.

Diệp Ninh cảm thấy hình như bản thân bị cả thế giới đối địch.

“Không có người nào có thể hiểu bi thương lúc này của ta.”

Diệp Ninh khóc không ra nước mắt.

Loại cảm giác mở to mắt nhìn bản thân mạnh hơn, đúng thật là giày vò.

“Không có nghi ngờ gì, ta trở nên mạnh hơn, độ khó của việc tìm đường chết lại tăng thêm rồi.”

Nếu như có thực lực, người khác đến giết hắn, hắn không cần phản kháng, đứng đó không động đậy để cho người ta chém giết vậy thì hoàn toàn là hành vi tự sát.

Nhưng vấn đề đến rồi, Diệp Ninh lo lắng, bản thân không hề có giới hạn phát triển như thế, có thể thật sự sẽ vô địch rồi.

Không phải chứ, không phải chứ, chắc sẽ không đợi đến khi ta vô địch thiên hạ rồi mà vẫn còn chưa chết đó chứ?

Đây ban đầu vốn dĩ chỉ là một lời nói đùa của Diệp Ninh, nhưng bây giờ dường như đã dần dần biến thành hiện thực.

“Bùi tỷ, tỷ nói xem có phải con người của ta có vấn đề.”

Diệp Ninh rất muốn làm rõ tình hình của bản thân.

Cái chính khí cuồn cuộn đáng chết này có phải là cố ý chống đối hắn, bám dính lên hắn đúng không?

“Tình huống của ngươi, nếu như truyền ra ngoài, chỉ sợ rằng sẽ có vô số người trong thiên hạ đều ghen tị với ngươi.”

Bùi Ngữ Hàm cười nói, Diệp Ninh bây giờ là đồng minh với nàng, hai người đều có thù địch với Tiên Môn, đồng thời giữa hai bên không có bất kỳ xung đột lợi ích gì, quan hệ… còn không rõ ràng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!