Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 254: CHƯƠNG 254: CỨU VÃN NHO ĐẠO? CHÓ CŨNG KHÔNG LÀM! (2)

Chương 254: Cứu vãn Nho đạo? Chó cũng không làm! (2)

Thật ra nếu như Nho đạo ở trạng thái bình thường, còn không có quá nhiều khả năng dồn hết ý chí Nho đạo lên trên người một người.

Một khi “Đạo Tử” xuất hiện, đều là thời điểm “đạo” suy thoái.

Cần Đạo Tử đến để làm ra một sự nghiệp, “đạo” lại một lần nữa quật khởi.

Giống nư nói tiên đạo bây giờ, chính là thời kỳ đỉnh cao, ý chí tiên đạo không thể dồn hết vào một người, con của tiên đạo không xuất hiện, bởi vì đúng là không có gì cần thiết.

Nhưng Nho đạo thì khác.

Nho đạo đã như thế này rồi, đương nhiên phải tìm cách phá bỏ tình thế.

Đương nhiên, không thể không nhắc, Nho đạo cũng được, tiên đạo cũng thế, đều là không có cảm tình, không có suy nghĩ.

Cũng chính là nói, ý chí Nho đạo rất công chính.

Nếu như không có người xứng đáng làm Đạo Tử, nó sẽ không cưỡng chế củng cố, cho dù là bởi vì như thế khiến cho đạo thật sự diệt vong, thì cũng sẽ không.

Nhìn từ góc độ này, ý chí Nho đạo vẫn cũng thật là xem thường Diệp Ninh.

Nhưng Diệp Ninh chỉ muốn giơ ngón giữa với ông trời.

“Ngươi chơi ta đúng không?”

Cái gì mà Đạo Tử, ta không có một chút hứng thú nào.

Rõ ràng hắn có thể trực tiếp trở thành Thiên Đế.

Lẽ nào thế này không tốt hơn sao?

“Sở dĩ ý chí Nho đạo ban phước đến trên người ngươi, cũng liên quan đến uy vọng của ngươi trong lòng văn nhân trong thiên hạ, lúc trước ta còn chưa quen biết ngươi, đã từng nghe thấy tên của ngươi.”

Bùi Ngữ Hàm cảm khái nói.

“Những bài thơ mà ngươi viết, lời mà ngươi nói, đã sớm ảnh hưởng đến người thiên hạ.”

“Ý chí của người trong thiên hạ, từ góc độ nào đó mà noi, có thể ảnh hưởng đến ý chí Nho đạo.”

“Bắt đầu từ ngày hôm nay, cứu vãn Đại Chu, không còn là nhiệm vụ duy nhất của ngươi, trách nhiệm trên vai của ngươi càng nặng hơn, ngươi phải có trách nhiệm cứu vãn Nho đạo, phấn đấu quật khởi cho văn nhân trong thiên hạ.”

Không phải, loại công việc chăm chỉ này, là một truyền nhân Ma Tông như ngươi nên nói sao?

Nhưng Diệp Ninh đã không còn sức lực nào để phàn nàn nữa.

Hắn không có cảm giác được cái gì mà trách nhiệm trên vai rất nặng, nhưng áp lực của hắn đúng là rất lớn.

Cỗ áp lực này đến từ chính bản thân hắn.

Không có!

Ta chỉ là rất thành khẩn muốn chết chết mà thôi.

Chỉ là vẫn luôn đều có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, khiến hắn không chết được một cách lạ lùng.

Đây không phải là ta sai.

Sai là toàn thế giới!

Hai suy nghĩ khác nhau, dây dưa ở trong đầu hắn.

Nhưng có một điểm, Diệp Ninh rất rõ ràng.

“Cái gì mà cứu vãn Nho đạo, liên quan gì đến ta, nếu như ta cứu vãn Nho đạo ta chính là chó!”

Diệp Ninh hung hăng thề.

Ý chí Nho đạo đáng chết này đúng là bẫy hắn thảm rồi.

Cái gì mà Đạo Tử, hỏi ý kiến của ta chưa?

Lão tử tuyệt đối không thể nào đi cứu vãn Nho đạo.

Ta nói đó!

Sắc trời bắt đầu tối rồi.

Cuối cùng, Bùi Ngữ Hàm cũng dừng tay.

Nàng nhắm mắt lại, lộ ra thần sắc mãn nguyện.

Nàng không ngờ được, thế mà Diệp Ninh lại có thể giúp nàng một chuyện lớn như thế.

Vốn dĩ nàng cho rằng, bản thân bị thương nặng, ít nhất cũng phải ở lại kinh thành ba năm năm năm mới có thể hồi phục.

Không ngờ được, nhờ phúc của Diệp Ninh, thế mà lại không cần dùng đến một ngày, đã hoàn toàn khỏi rồi.

“Bùi tỷ, vết thương của ngươi khỏi chưa?”

Lúc này Diệp Ninh mới khỏi.

“Khỏi rồi…”

Bùi Ngữ Hàm nói đến một nửa, đột nhiên trong lòng chợt động, lại thêm nửa câu sau: “Khỏi được bảy tám phần rồi, tiếp theo đây sẽ không phải thông qua đơn thuẩn hấp thu công lực là có thể hồi phục được, cần một chút thời gian.”

Nàng nói dối.

Bởi vì đột nhiên nàng nhớ ra, nếu như vết thương của bản thân khỏi hẳn, vậy thì bản thân còn có lý do gì ở lại kinh thành nữa?

Chính xác hơn một chút, sao còn có thể ở lại bên cạnh Diệp Ninh đây?

Tuy không muốn thừa nhận, nhưng tim của nàng nói với nàng, tạm thời nàng không muốn đi.

“Trên người Diệp Ninh vẫn còn có rất nhiều nơi đáng để học tập, con đường mà ta muốn đi cũng giống như hắn, có lẽ ta có thể học được một cái gì đó.”

“Hơn nữa, lần này hắn giúp ta một việc lớn, ân tình này, ta còn chưa báo đáp.”

“Bùi Ngữ Hàm ta đời này chưa bao giờ nợ ân huệ của người khác!”

Bùi Ngữ Hàm tìm cho bản thân một lý do rất hợp lý.

Chỉ là không biết vì sao, vẫn như trước có chút chột dạ.

Loại cảm giác này rất kỳ lạ, lúc trước nàng chưa bao giờ trải nghiệm.

Diệp Ninh gật gật đầu.

Hắn nhất định không nghĩ nhiều, lúc này, hắn mềm nhũn ngồi phịch xuống ghế.

Hắn chỉ muốn yên tĩnh một chút.

Thân thể không mệt, nhưng mà trong lòng mệt.

Vì sao ta vẫn luôn xui xẻo như thế?

Bùi Ngữ Hàm đẩy cửa bước ra.

Huyên Huyên đứng ở ngoài rất lâu, vừa nhìn thấy nàng ta, đã lộ ra ánh mắt hung dữ. Bùi Ngữ Hàm đọc được sự chán ghét, ghê tởm, cảnh giác, cùng với… đố kỵ từ trong ánh mắt của Huyên Huyên! Đây đúng thật là thú vị.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!