Chương 255: Chuyện không vẻ vang gì, để ta làm
Nàng cô ý nâng cao đồi núi trước ngực, cười nhẹ một tiếng rồi bước đi.
“Hồ ly tinh!”
Huyên Huyên cúi đầu nhìn sân bay bằng phẳng trước người mình, thở dài.
“Hừ, có cái gì giỏi chứ!”
“Ngươi không phải là chính nhân quân tử sao? Sao lại bại dưới tay hồ linh tinh này rồi?”
Huyên Huyên phát hiện bản thân thật sự rất tức giận.
Vừa rồi hành động nhỏ ưỡn ngực kia của Bùi Ngữ Hàm, khiến cho nàng rất tức giận.
Đó là cái gì?
Đó là thị uy sao?
Đó nhất định là thị uy!
Nhưng nàng lại không có bất kỳ cách nào.
So dáng người, Bùi Ngữ Hàm người ta chỗ nào cũng rất bóng bỏng, khuôn mặt cũng rất xinh đẹp, gióng như trái đào chín mọng vậy.
Mà nàng, nhiều lắm chính là một quả táo xanh còn chưa trưởng thành.
Không cách nào so sánh được.
Hơn nữa nàng cũng không có lập trường để chỉ trích cái gì, tuy Diệp Ninh coi nàng là muội muội, nhưng dù sao không phải là muội muội ruột.
Thêm nữa, cho dù là muội muội ruột, ở thời đại này, cũng không thể nào đi chỉ trích cuộc sống riêng tư của ca ca.
Vì thế nàng rất tức giận, nhưng lại không thể nào phát tiết, chỉ có thể âm thầm ở trong lòng trách móc Diệp Ninh.
Ngươi khiến ta quá thất vọng, quá không có định lực rồi.
Nàng không biết vì sao bản thân thất vọng.
Đờ đẫn đẩy cửa ra, đã nhìn thấy Diệp Ninh đang nằm xụi lơ ở trên ghế.
Hai mắt Diệp Ninh vô thần, cả người đều tê dại.
Làm sao đây?
Chính khí cuồn cuộn của ta càng mạnh hơn rồi, ta cũng mạnh hơn rồi.
Cái gì gọi là tự mua dây buộc mình?
Cái gì gọi là thông minh ngược lại bị thông minh phản?
Ngày hôm nay Diệp Ninh đã được dạy cho một bài học nghiêm khắc.
Lúc này, hắn cái gì cũng không muốn làm, cái gì cũng không muốn nghĩ.
Hắn chỉ muốn ngồi đó.
Đừng làm phiền ta, để ta yên tĩnh một chút.
Nhưng trong mắt của Huyên Huyên, đây rõ ràng là bị ép khô rồi…
Cuối cùng nàng không không nhịn được, đau lòng nhìn Diệp Ninh.
Yêu nữ đó, cũng quá quá đáng rồi!
Sao nàng ta có thể khiến ngươi trở thành thế này?
Huyên Huyên đi đến nhà bếp, bưng một bát nước mật ong, đưa đến chỗ Diệp Ninh.
Mà lúc này, Bùi Ngữ Hàm lại không một tiếng động rời khỏi Diệp trạch.
Ngõ nhỏ, giếng khô.
Lãnh Thập Thất dùng bộ dáng cuộc sống không còn gì luyến tiệc, ngồi ở bên cạnh giếng khô.
Mộc tiên sinh nhìn hắn ta, có chút bất lực. Hắn đã bao giờ nhìn thấy bộ dáng này của đà chủ?
Đây là chịu đả kích gì rồi?
Hắn rất muốn an ủi, mượn lần này thể hiện lòng trung thành của mình, nhưng mà căn bản không biết mở miệng bắt đầu từ đâu
Bởi vì hắn không hề biết Lãnh Thập Thất đã trải qua cái gì.
Hắn chỉ nói đi Diệp trạch thăm dò một chút, kết quả lúc trở lại đã biến thành như thế này.
“Đà chủ, tuy thuộc hạ không biết đã xảy ra cái gì, nhưng mà ngài phải nhìn xa, bên phía phân đà kinh thành, còn phải do ngài làm chủ?”
Mộc tiên sinh cẩn thận từng chút một nói.
“Làm chủ? Ta còn làm chủ cái gì?”
Lãnh Thập Thất đau khổ nhắm mắt lại.
“Yên Vũ Lâu sắp họ Diệp rồi!”
Cái gì?
Một tiên sinh cả đầu bối rối.
Nhưng mà Lãnh Thập Thất lại không có chút ý nào muốn giải thích.
Không có người nào hiểu được lúc này hắn ta khó chịu như thế nào, tất cả những gì ngày hôm nay hắn nhìn thấy nghe thấy ở Diệp trạch, đúng thật là ác mộng cả đời này của hắn ta.
Dựa vào cái gì?
Tên họ Diệp kia không nói võ đức!
Có bản lĩnh chúng ta đối mặt phân thắng thua, kết quả ngươi cướp cả nhà của ta rồi!
Không sai, dưới cái nhìn của hắn ta, hành vi của Diệp Ninh hoàn toàn chính là “trộm nhà”.
Lão đại của bản thân đã như thế với Diệp Ninh rồi, sau này hắn ta còn đối địch thế nào với Diệp Ninh?
Sau này gặp mặt có ngượng ngùng không?
Thậm chí đến xưng hô như thế nào hắn ta còn không biết.
“Đà chủ, rốt cuộc đã xảy ra cái gì, lẽ nào chủ thượng không ở Diệp trạch?”
Mộc tiên sinh thật sự là không kìm chế được sự tò mò ở trong lòng, hỏi.
“Không, chủ thượng đâu chỉ là ở Diệp trạch, thậm chí ngài ấy…”
Vừa nói đến chuyện này, huyết áp của hắn ta lập tức tăng cao, Bùi Ngữ Hàm đâu chỉ là ở trong Diệp trạch, hơn nữa còn ở trong phòng ngủ của Diệp Ninh!
Hai người này…
Hắn ta đúng thật là không dám nhìn.
Nhưng hắn ta chưa nói ra câu nói này, bên tay đã vang lên giọng nói nghiền ngẫm.
“Nói tiếp đi, thậm chí ta còn làm sao?”
Lãnh Thập Thất rùng mình một cái, nhanh chóng đứng dậy bái.
“Bái kiến chủ thượng!”
Đương nhiên Mộc tiên sinh cũng là như thế, hắn đến đầu cũng không dám ngẩng lên, bởi vì dùng địa vị của hắn mà nói, lúc trước đều không có tư cách tiếp xúc với Bùi Ngữ Hàm.
Người đến đương nhiên là Bùi Ngữ Hàm.
Nàng một thân váy đen, lúc này dường như là dung nhập thành một thể với bóng đêm, giống như là một bông hoa sen đen được bóng đêm nuôi dưỡng.
Nàng lùi lại một chút, trong hư không tự động xuất hiện một chiếc ghế giống như bông hoa sen, kéo lấy thân thể của nàng.