Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 256: CHƯƠNG 256: CHUYỆN KHÔNG VẺ VANG GÌ, ĐỂ TA LÀM (2)

Chương 256: Chuyện không vẻ vang gì, để ta làm (2)

Lúc này, nàng ung dung, cao quý, thần bí.

“Lãnh Thập Thất, chúng ta mới chỉ có mười mấy năm không gặp đúng không, gan của ngươi đã lớn như thế rồi? Thế mà lại dám đi do thám bản tôn?”

Nhất thời Lãnh Thập Thất đổ mồ hôi lạnh, nhanh chóng giải thích.

“Thuộc hạ không dám, thuộc hạ chỉ là ngày hôm đó gặp được chủ thượng, muốn liên lạc với chủ thượng, nên mới đi vào trong Diệp trạch.”

Bùi Ngữ Hàm hừ lạnh một tiếng, không nói gì nữa.

Sắc mặt Lãnh Thập Thất tái nhợt, đầu úp sấp trên mặt đất, đến thở lớn cũng không dám.

Mười mấy năm không gặp, vốn dĩ hắn ta cho rằng chủ thượng thay đổi rồi.

Bây giờ xem ra, chủ thượng không có bất kỳ thay đổi nào, vẫn là lạnh nhạt như thế, không thể suy đoán, nếu như nhất định phải nói đến thay đổi, vậy thì chính là càng thêm đáng sợ hơn.

Lúc này trong lòng hắn ta có chút hối hận.

Hắn ta cho rằng nhìn thấy Bùi Ngữ Hàm và Diệp Ninh thân mật với nhau, mà ở trong lòng cảm thấy Bùi Ngữ Hàm không đáng sợ như thế nữa.

Nhưng mà bây giờ mới phản ứng được, một mặt đó của Bùi Ngữ Hàm, chỉ là đối với Diệp Ninh, mà không có bất kỳ quan hệ gì với hắn ta.

Khi đối mặt với hắn ta, Bùi Ngữ Hàm vẫn là dáng vẻ như trước.

Chủ nhân của Yên Vũ Lâu, truyền nhân Ma Tông, Tu La tàn nhẫn, người đứng đầu Ma Môn!

Bầu không khí phảng phất như đông cứng lại.

Qua gần một khắc, Bùi Ngữ Hàm mới lạnh nhạt mở miệng, phá vỡ bầu không khí im lặng này.

“Đây là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng, nếu như để cho bản tôn biết được lần nữa, ngươi ở sau lưng ta nghị luận thị phi, kết quả tự bản thân ngươi biết.”

Lãnh Thập Thất thở phào một hơi, nhanh chóng nói.

“Thuộc hạ nhớ rồi!”

Bùi Ngữ Hàm liếc nhìn hai người bọn họ.

Với sự thông minh của nàng, đương nhên nàng biết Lãnh Thập Thất hiểu nhầm rồi.

Nhưng nàng không giải thích.

Từ trước đến giờ nàng làm việc gì cũng không thích giải thích.

“Phát động sức mạnh của phân đà kinh thành, đi làm giúp bản tọa hai việc.”

Bùi Ngữ Hàm dặn dò nói.

“Xin chủ thượng ra lệnh!”

Lãnh Thập Thất nghiêm túc nói.

“Thứ nhất, truyền tin tức ta đang ở kinh thành ra ngoài, nói rằng ta bị trọng thương, đang điều dưỡng.”

Ngón tay mảnh khảnh của Bùi Ngữ Hàm lướt nhẹ trong không khí.

“Thuộc hạ tuân mệnh.”

Lãnh Thập Thất cẩn thận từng chút một hỏi.

“Chủ thượng bị thương rồi?”

Bùi Ngữ Hàm hơi chau mày lại.

“Ngu ngốc!”

“Ta chính là vì không bị thương, nên mới muốn ngươi thả tin tức này ra, ta muốn người của Phần Thiên Cốc biết được tin tức này.”

“Thù đánh lén, bản tọa nhât định phải báo thù!”

Lời nói vừa dứt, sát khí bùng lên.

Mộc tiên sinh ở phía sau run run rẩy rẩy, vốn dĩ hắn còn muốn nghe một chút cuộc nói chuyện của các đại lão, kết quả lại phát hiện, thực lực của bản thân không đủ, căn bản không tham gia vào được.

Chỉ nghe Bùi Ngữ Hàm nói, hắn đã phảng phất như trải qua một hồi tai kiếp, cả người mồ hôi như mưa, ướt đẫm quần áo, giống như là vừa mới được vớt ở dưới nước lên.

“Đánh lén?”

Lãnh Thập Thất lộ ra thần sắc tức giận.

“Chủ thượng thật sự bị phục kích rồi?”

Lúc trước hắn ta đã có chút hoài nghi, vì sao Bùi Ngữ Hàm đã ước định rõ thời gian gặp mặt, nhưng nàng lại mãi không xuất hiện, có khi nào là gặp chuyện không may không.

Bây giờ xem ra, thế mà thật sự là như thế.

“Không sai, là lão tạp mao của Phần Thiên Cốc làm, bọn họ biết bản tọa vất vả tìm kiếm Trấn Ma Tháp, vì thế đã cố ý thả ra tin tức nói Trấn Ma Tháp đang ở kinh thành!”

Trong mắt Bùi Ngữ Hàm lóe lên một tia lạnh lùng…

“Kết quả bản tọa vừa mới đến nói, lại rơi vào trong bẫy bọn chúng đã giăng sẵn!”

“Toàn bộ mười hai hộ pháp đi theo bản tọa đều đã chết trong trận chiến.”

“Mà bản tọa cũng bị trọng thương, gần như mất mạng, nếu không phải vận khí tốt gặp được Diệp Ninh, còn không biết được bây giờ sẽ như thế nào.”

Nghe xong những lời này, Lãnh Thập Thất vừa tức vừa giận.

Không sai, hắn ta đúng là sợ Bùi Ngữ Hàm.

Nhưng ở trong thế giới có đẳng cấp sức mạnh rõ ràng như ở đây, thuộc hạ sợ hãi cấp trên, đây là chuyện hợp tình hợp lý.

Chỉ là có uy áp, không đủ thu phục lòng người.

Vì thế thật ra Lãnh Thập Thất đối với Bùi Ngữ Hàm không chỉ là sợ hãi, nếu như nhất định phải nói, vậy thì có lẽ là kính trọng và yêu quý.

Hắn ta đối với Yên Vũ Lâu vô cùng trung thành, càng là lúc nào cũng có thể vì Bùi Ngữ Hàm mà chết, sau khi nghe xong những chuyện này, lập tức tức giận ngập đầu.

Mười hai hộ pháp, là mười hai cường giả của Yên Vũ Lâu.

Bình thường đồng hành với Bùi Ngữ Hàm, đã có đến hàng trăm năm rồi.

Địa vị của bọn họ rất cao, thân phận đặc biệt, không ít người sùng bái bọn họ, nhưng bây giờ, thế mà tất cả lại chết rồi.

Ngay đến cả Bùi Ngữ Hàm, cũng thiếu chút nữa gặp nạn, nếu như không phải Diệp Ninh…

Nghĩ đến đây, đột nhiên hắn ta cảm thấy vô cùng may mắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!