Chương 257: Chuyện không vẻ vang gì, để ta làm (3)
Những khúc mắc ở trong lòng đối với Diệp Ninh, vào lúc này đã hoàn toàn tiêu tán sạch sẽ.
Thảo nào chủ thượng lại động lòng, hóa ra là ân cứu mạng…
Có ân tình này ở đây, từ nay về sau Lãnh Thập Thất sẽ không có ý muốn giết Diệp Ninh nữa, thay vào sát ý đó, là lòng cảm kích sâu sắc.
“Đều trách thuộc hạ vô năng, không có nhận được tin tức trước, thiếu chút nữa khiến cho chủ thượng gặp nạn!”
Lãnh Thập Thất vô cùng tự trách.
“Không liên quan đến ngươi, Phần Thiên Cốc ủ mưu đã lâu, sao có thể để cho ngươi nghe được tiếng gió gì, hơn nữa, dựa vào thực lực của ngươi đi tham dự vào, cũng chỉ có thể chết nhiều thêm một người mà thôi, cần gì phải thế?”
Bùi Ngữ Hàm cười lạnh một tiếng, nói.
“Bọn họ không giết chết được bản tôn, vậy thì đương nhiên bản tôn phải đưa ra hồi đáp.”
“Món nợ máu này, dù sao cũng phải dùng máu để đền!”
“Nhớ kỹ chưa?”
Lãnh Thập Thất lập tức gật đầu.
Nhưng vẫn là có chút do dự.
“Truyền tin tức này ra ngoài, người của Phần Thiên Cốc đang tìm kiếm tung tích của chủ thượng nhất định sẽ nghe thấy mà đến, chỉ là bọn họ đến không có ý tốt, nếu như chủ thượng chưa hoàn toàn hồi phục, sợ rằng là…”
Bùi Ngữ Hàm cười mà như không cười nói.
“Làm sao ngươi biết được bản tôn chưa hoàn toàn hồi phục?”
Lãnh Thập Thất kinh ngạc ngẩng đầu.
Lẽ nào thật sự hoàn toàn hồi phục rồi?
Nhưng mà sao có thể nhanh như thế?
Lẽ nào… vẫn là Diệp Ninh?
Hắn ta biết điều không hỏi nhiều thêm nữa, mà thay đổi suy nghĩ, thuận theo phương hướng của Bùi Ngữ Hàm để nghĩ.
Đến hắn ta cũng cảm thấy Bùi Ngữ Hàm nhất định chưa hồi phục, người của Phần Thiên Cốc nhất định cũng là như thế.
Bọn họ biết Bùi Ngữ Hàm bị thương, nhất định sẽ đuổi theo đến cùng.
Kết quả hai bên gặp nhau, phát hiện thế mà lại là Bùi Ngữ Hàm đang ở thời kỳ mạnh nhất.
Sẽ xảy ra chuyện gì?
Cảnh tượng đó quá đẹp rồi, Lãnh Thập Thất nghĩ thôi cũng cảm thấy hả giận.
“Vậy thì chủ thượng, chuyện thứ hai là cái gì?”
Hắn ta cung kính hỏi.
“Chuyện thứ hai, đi thu thập tin tức, ai muốn gây bất lợi cho Diệp Ninh, tìm ra, sau đó giết!”
Khóe miệng Bùi Ngữ Hàm xuất hiện một nụ cười, nhẹ nhàng nói.
Tuy làm như thế, không đủ để báo đáp ân tình của Diệp Ninh.
Nhưng cũng phải làm một cái gì đó.
Đương nhiên Yên Vũ Lâu không thể nào giết hết tất cả những người muốn đối địch với Diệp Ninh.
Nhưng sát thủ có tác dụng của sát thủ, ở trong phạm vi năng lực của bản thân, tìm những người đó ra rồi thích sát, nhất định sẽ có tác dụng giết gà dọa khỉ.
Người bình thường suy nghĩ, khi muốn nhằm vào Diệp Ninh, sẽ nghĩ đến hậu quả.
Diệp Ninh là giám chính của Viện giám sát, không thể nào dùng loại thủ đoạn như thích sát, nhưng Bùi Ngữ Hàm không quan tâm.
Loại chuyện không vẻ vang này, để cho ta làm đi.
Hoàng cung.
Ngự thư phòng.
Vẫn là giống như lúc trước, tất cả thái giam cung nữ đều lui ra ngoài, trong thư phòng lớn như thế, chỉ có hai người là Cơ Minh Nguyệt và Tiêu Thiển Thiển.
“Gián điệp ở bên người Diệp Ninh truyền tin tức đến, thông tin chi tiết về tu sĩ ma đạo thần bí kia đã lộ ra rồi, tên của nàng ta tên là Bùi Ngữ Hàm, thế mà lại là truyền nhân Ma Tông đương thời!”
Tiêu Thiển Thiển báo cáo tin tức mới nhất.
“Truyền nhân Ma Tông?”
Cơ Minh Nguyệt lộ ra thần sắc khó có thể tin được.
“Chính là truyền nhân Ma Tông… Nói thật, ta thật sự bội phục Diệp Ninh, đến truyền nhân Ma Tông cũng dám nhận.”
Tiêu Thiển Thiển cười khổ.
Thời gian càng lâu, càng có thể phản ánh điểm khác biệt của Diệp Ninh với mọi người.
Hắn đúng thật là không có gì kiêng kỵ, giống như là không có cái gì có thể khiến cho hắn sợ hãi.
Người bình thường nghe thấy hai chữ Ma Môn, đều sẽ rất kiêng dè.
Càng không nói đến Ma Tông nơi sinh ra Ma Môn.
Đó là sự tồn tại đáng sợ mà ban đêm trẻ con nghe thấy còn khóc.
Diệp Ninh thì hay rồi, sau khi biết được thân phận của đối phương, còn để lại ở bên người.
“Truyền nhân Ma Tông kia không có gì ác ý chứ?”
Cơ Minh Nguyệt hỏi.
Sau khi chấn kinh, nàng rất nhanh đã bình tĩnh lại.
Bởi vì cứ chấn kinh mãi nên đã quen rồi.
Từ lúc Diệp Ninh xuất hiện, dường như cứ mấy ngày là nàng lại chấn kinh mấy lần, đã luyện ra được một trái tim rất lớn.
“Không có ác ý, gián điệp báo cáo, gặp gỡ của nàng ta với Diệp Ninh, chỉ là ngẫu nhiên, bây giờ quan hệ của hai người vô cùng thân mật.”
Tiêu Thiển Thiển nói, trong lòng đột nhiên có chút bức bối.
Nguyên nhân bức bối là vì bốn chữ “vô cùng thân mật”.
Nàng cũng không biết vì sao, nghe được mấy chữ này, đột nhiên trong lòng thế mà lại có mấy phần hụt hẫng.
Nhưng mà thất vọng không chỉ có nàng.
Cơ Minh Nguyệt cũng như thế.
Chỉ có điều Cơ Minh Nguyệt che giấu tốt hơn, nhanh chóng ép một chút không thoải mái kia ở trong lòng xuống.