Chương 258: Ta chính là muốn người khác đến thăm mộ của ta
Cái gọi là thân mật giữa nam nữ, ai cũng biết được là chuyện gì. Chuyện này vốn dĩ không liên quan gì đến hai người bọn họ, trong lòng bọn họ cũng cho rằng như thế. Nhưng khi tin tức này truyền đến, lại vẫn là đột nhiên cảm thấy phiền muộn một cách lạ lùng.
Điều này rât không nên.
Hai người chau mày, cảm thấy phản ứng của bản thân rất kỳ quái.
Trong ngự thư phòng trầm mặc một cách kỳ lạ trong giây lát.
Ai cũng không nói gì.
Sau một lúc lâu, Cơ Minh Nguyệt mới nói.
“Hắn ta thân mật với ai là tự do của hắn ta, chỉ là trẫm có chút lo lắng, hắn ta sẽ bởi vì thế, mà chọc đến phiền phức, nếu như để cho người khác biết, hắn ta đường đường Giám Chính Viện giám sát, thế mà lại qua lại với truyền nhân Ma Tông…”
Nghe xong, Tiêu Thiển Thiển lắc lắc đầu, nói.
“Sợ rằng không có ảnh hưởng gì.”
“Từ trước đến nay đối địch với ma đạo đều là Tiên Môn, so với việc nói người đời chán ghét ma đạo, còn không bằng nói bị Tiên Môn khống chế tư tưởng.”
“Thật ra Diệp Ninh nói đúng, Ma Môn Tiên Môn đều không có gì khác biệt, sức mạnh không chia tốt xấu, đối với bách tính bình thường mà nói, khi nghe đến ma tu, có thể sẽ sợ hãi, nhưng bọn họ gặp phải đệ tử Tiên Môn, thật ra cũng sẽ sợ hãi…”
“Danh tiếng của Diệp Ninh rất lớn, người người trong thiên hạ tin phục, sẽ không bởi vì thế mà sinh ra hoài nghi với hắn.”
“Còn về sự uy hiếp của bên phía Tiên Môn, đúng là hoàn toàn không cần để ý, hắn ta có qua lại với truyền nhân Ma Tông hay không, đều không thể nào thay đổi thái độ của Tiên Môn đối với hắn ta, vì thế có liên quan gì chứ?”
Nghe xong một hồi lời nói này, Cơ Minh Nguyệt không còn gì để nói.
Đúng thật là như thế.
Sở dĩ Ma Tông bị người đời ghét bỏ, thật ra vẫn là bên phía Tiên Môn dẫn dắt tiết tấu.
Diệp Ninh sẽ sợ Tiên Môn truy cứu trách nhiệm sao?
Đương nhiên là không.
“Cũng được, vậy thì tùy hắn ta đi.”
“Thật ra điều mà trẫm lo lắng vẫn là an toàn tính mạng của hắn ta, trẫm đã có được tin tức, lần này Tiên Môn đánh thật, các Tông lần lượt phái nhân thủ ra, muốn đến kinh thành hỏi tội, trận thế này không hề nhỏ, đến lúc đó không tránh được lại là một hồi sóng gió động trời.”
Nhắc đến chuyện này, Tiêu Thiển Thiển cười khổ một tiếng, nói.
“Chỉ sợ rằng say là do người chứ không phải rượu, bệ hạ vì Diệp Ninh, dùng đến sức mạnh không nên dùng, có lẽ sẽ dẫn đến sự quan tâm của người có tâm tư.”
Hai nữ nhân ai cũng không phải kẻ ngốc, Tiên Môn làm ra loại trận thế này, nhất định không phải chỉ vì một mình Diệp Ninh.
Trong kinh thành này, thứ khiến cho bọn họ đáng để nhằm vào ngoại trừ Thiên Tử ra, thì còn có ai?
“Trẫm đương nhiên biết, nhưng chuyện nên đến thì không trốn được, chỉ cần quốc vận không tan, bọn họ sẽ không dám làm gì với trẫm.”
Trong mắt Cơ Minh Nguyệt tràn ngập vẻ kiên định, bây giờ nàng có dũng khí hơn nhiều so với quá khứ, lúc trước chuyện Diệp Ninh chém giết tôn quý hào tộc trong kinh thành, khiến nàng sinh ra rất nhiều suy nghĩ, có lẽ lúc trước nàng thật sự đi sai đường rồi, nhẫn nhịn không thể nào đổi được kết quả mong muốn, con đường mà Diệp Ninh đi, có lẽ mới là chính xác.
Nhưng phải nghiệm chứng con đường mà Diệp Ninh đi có chính xác hay không, vậy thì ít nhất phải bảo đảm đươc một chuyện.
Chính là Diệp Ninh không thể chết.
Nếu như hắn chết rồi, vậy thì mọi thứ sẽ kết thúc.
“Điều mà trẫm thật sự lo lắng, vẫn là an toàn của Diệp Ninh, với tính khí của hắn, đến lúc đó đối kháng với Tiên Môn, trẫm thật sự là không dám tưởng tượng sẽ là như thế nào.”
Dường như Cơ Minh Nguyệt đã nhìn thấy cảnh tượng Diệp Ninh bị Tiên Môn giết chết rồi, điều này khiến nàng cảm thấy lo lắng.
“Đáng tiếc, đám người Viên Phương đại sư đã rời đi rồi.”
Tiêu Thiển Thiển khẽ thở dài.
Cơ Minh Nguyệt lắc lắc đầu, nhắc đến chuyện này, khiến cho nàng rất đau đầu.
Tuy vừa mới bắt đầu hành vi của Viên Phương không đúng, có tâm tư bỉ ổi.
Nhưng sau đó cũng được coi như là cải tà quy chính, tình nguyện hiệu triệu thế lực Phật Môn, bảo vệ Diệp Ninh.
Nhưng kết quả thì sao, thế mà lại bị Diệp Ninh từ chối rồi.
Điều này khiến Cơ Minh Nguyệt không thể nào hiểu được, nàng cười khổ một tiếng, nói.
“Có những lúc trẫm thật sự có chút hụt hẫng, lúc nào cũng lo lắng sống chết của hắn, bận trước bận sau cho hắn, nhưng hắn thì sao, từ trước đến nay chưa bao giờ chịu phối hợp… Phật Môn bị hắn đuổi đi, Thánh Viện hắn cũng không chịu đi, không giấu gì ngươi, trẫm có chút bất lực.”
Tiêu Thiển Thiển cười nhẹ một tiếng, nói.
“Nhưng đây chính là Diệp đại nhân.”
Cơ Minh Nguyệt gật gật đầu.
“Đúng thế.”
Khóe miệng nàng lộ ra nụ cười.
Đây chính là chỗ đặc biệt của Diệp Ninh, hắn vĩnh viễn không đi đường bình thường, không có người nào có thể đoán được hắn muốn làm cái gì, đây là mị lực đặc biệt thuộc về hắn.