Chương 259: Ta chính là muốn người khác đến thăm mộ của ta (2)
Nhìn từ sự việc xảy ra trong quá khứ, có được mị lực như thế này, rõ ràng không phải là chuyện gì xấu.
“Bỏ đi, chuyện của Diệp Ninh, tạm thời không thảo luận nữa, ở chỗ trẫm còn có một chuyện, cần ngươi phối hợp.”
Cơ Minh Nguyệt nói.
“Ngày mai là sinh nhật Thái Hậu, ngươi phải nhớ điều động gián điệp tinh nhuệ vào cung, trẫm vẫn luôn cảm thấy chuyện này không đơn giản, phải đề phòng chặt chẽ, cẩn thận xảy ra chuyện.”
Nhắc đến chuyện này, Tiêu Thiển Thiển dần dần thu liễm ý cười, nàng ta chau mày lại, trong mắt lộ ra ý nghi hoặc.
“Vì sao đột nhiên Thái Hậu muốn làm thọ yến?”
Mày Cơ Minh Nguyệt nhíu sâu, trong mắt lộ ra thần sắc hoài nghi.
“Từ trước đến giờ Thái Hậu có mâu thuẫn với trẫm, từ khi trẫm còn nhỏ, đã không qua lại với trẫm, sau khi trẫm đăng cơ, bà càng là chưa bao giờ gặp mặt trẫm, cả ngày ở hậu cung, không hỏi chuyện, không tiếp xúc với bên ngoài… Lúc trước, cho dù trẫm muốn làm thọ yến cho bà, bà cũng không có hứng thú, bây giờ thế mà lại truyền ra chỉ ý, bảo trẫm đi làm chuyện này.”
“Nói thật, trẫm đối với Thái Hậu, từ trước đến nay đều có lòng đề phòng, năm đó trước khi tiên đế lâm chung, càng là đích thân dặn dò trẫm, bảo trẫm vĩnh viễn đừng tin Thái Hậu.”
“Trẫm lo lắng, đột nhiên bà muốn làm thọ yến, là có âm mưu gì đó.”
Cơ Minh Nguyệt nói đến chuyện này, Tiêu Thiển Thiển đúng là không có tùy tiện tiếp lời.
Bởi vì đây là chuyện của hoàng gia.
Nhưng mà, có một câu nói gọi là, trong nhà Thiên Tử không có chuyện nhỏ.
Nói đến Thái Hậu, Tiên Đế, thế nào cũng không thể coi là một chuyện nhỏ.
Tiêu Thiển Thiển biết, Thái Hậu và Tiên Đế mấy năm trước còn được coi là ân ái, sau đó đột nhiên trở thành người xa lạ.
Khi lâm chung, Tiên Đế càng là đặc biệt căn dặn, bảo Cơ Minh Nguyệt đề phòng Thái Hậu.
Điều này đủ để nói rõ, giữa Tiên Đế và Thái Hậu, nhất định có một câu chuyện không thể nào để người khác biết.
Chính vì chuyện cũ này, khiến cho quan hệ của Tiên Đế và Thái Hậu nứt vỡ, cũng khiến cho Thái Hậu và Cơ Minh Nguyệt không có tình cảm gì để nói.
Trong nhiều năm nay, tự bế ở thâm cung, không tiếp xúc với thế giới bên ngoài.
Hôm nay đột nhiên nhắc đến muốn làm thọ yến, đối với bất kỳ ai mà nói, đều sẽ cảm thấy kỳ lạ.
“Nếu như bệ hạ cảm thấy không ổn, có thể không đồng ý với Thái Hậu.”
Tiêu Thiển Thiển nói.
“Trăm điều thiện hiếu đứng đầu, đạo hiếu là lế tiết mà Thiên Tử nên giữ, tuy Thái Hậu không phải mẹ đẻ của trẫm, cũng không có tình cảm gì đáng nói với trẫm, nhưng dù sao trên danh nghĩa cũng là Thái Hậu… Bà muốn làm thọ yến, trẫm không có bất kỳ lý do gì không đồng ý.”
Ngón tay dài mảnh trắng như tuyết của Cơ Minh Nguyệt gỡ lên trên bàn, nhẹ nhàng nói.
“Thọ yến phải làm, nhưng cũng phải đề phòng.”
“Người trong cung không thể tin, vẫn cần phải có gián điệp của Mật Điệp Ti xuất lực.”
“Chuyện này, ngươi không được sơ sót.”
Tiêu Thiển Thiển trang nghiêm đáp lại.
“Tuân chỉ.”
Chuyện Thái Hậu muốn làm thọ yến, rất nhanh đã truyền khắp kinh thành.
Đương nhiên, chuyện này không liên quan gì đến lão bách tính.
Vốn dĩ Thái Hậu cũng là người không có danh tiếng gì, nhiều năm nay lại sống trong thâm cung, thậm chí dân gian còn không biết còn có sự tồn tại của vị Thái Hậu này.
Vì thế Thái Hậu có làm thọ yến hay không, các bách tính không hề để ý.
Nhưng bách quan văn võ lại không thể không quan tâm.
Bởi vì Thái Hậu muốn làm thọ yến, đương nhiên các quan lại phẩm cấp đủ cao phải đi chúc thọ, đặc biệt là những tôn quý kia, không chỉ phải đi, phu nhân của bản thân cũng phải đi.
Đây là một chuyện lớn, ai cũng không dám lơ là.
Ngoại trừ Diệp Ninh.
Hắn vừa mới biết được chuyện này, phản ứng đầu tiên chính là.
“Không đi!”
Cái gì mà Thái Hậu với không Thái Hậu, có liên quan gì đến hắn?
Ta ở đâu ra có tâm tư đi chúc thọ cho người khác?
Ta chỉ muốn người khác đến viếng mộ cho ta!
“Đại nhân, thọ yến của Thái Hậu, ngài không thể không đi.”
Thái Hướng Cao cười khổ, thuyết phục nói.
“Ngài là Giám Chính của Viện giám sát, địa vị rất cao, về tình về lý, đều phải đi tham gia thọ yến, không chỉ phải tham dự, mà còn phải chuẩn bị lễ vật mừng thọ.”
Ngụy Văn Thông cũng gật đầu nói.
“Đúng là đạo lý này, tuy Viện giám sát độc lập với các nha môn khác, nhưng dù sao cũng thuộc sự quản lý của hoàng gia, nếu như là thọ yến của Thái Hậu, đại nhân không đi, sợ rằng sẽ khiến cho không ít người chê trách.”
Võ Tam Tư không nói gì, nhưng mà hắn ta tinh thông các lễ nghi cung đình, cũng đưa ra phán đoán của bản thân.
“Đại nhân phải đi.”
Diệp Ninh nhìn ba người bọn họ, phất phất tay.
“Được rồi, vậy thì ta chắc chắn không đi không được rồi.”
Trong lòng Diệp Ninh cũng chấp nhận chuyện này.
Không có cách nào cả, ai bảo hắn là quan lớn chứ?
Nói ra thì, có thể tham gia thọ yến của Thái Hậu, đối với rất nhiều người mà nói, có lẽ đều là chuyện vinh hạnh, cũng chỉ có người có tính cách kỳ lạ như Diệp Ninh, mới cảm thấy phiền phức.