Chương 262: Càng là mỹ nhân, càng độc ác (3)
“Tiểu Thanh là một con rắn vảy xanh mà ta phát hiện vào mấy năm trước, trong người của nó có một phần huyết mạch của loài trăn Thanh Thiên mắt ngọc thời thượng cổ, trời sinh đã có thể cảm nhận được nguy hiểm, đặc biệt là rất mẫn cảm với độc dược, ta cho ngươi mượn nó, ngươi đeo Tiểu Thanh, nếu như có nguy hiểm đến gần, nó sẽ phát ra cảnh báo cho ngươi.”
Bùi Ngữ Hàm nhàn nhạt nói.
Còn chưa đợi Diệp Ninh đáp lại, con rắn vảy xanh đã phóng ra như một thanh lợi kiếm đáp xuống người Diệp Ninh, thuận theo tay áo của Diệp Ninh chui vào bên trong.
Chưa đến một lúc sau, đã không thấy bóng dáng, cho dù là bản thân Diệp Ninh, cũng không biết nó chui vào đâu rồi.
“Có thể dự báo được nguy hiểm?”
Diệp Ninh nhất định là không muốn mang theo con rắn này.
Nhưng mà ý tốt của Bùi Ngữ Hàm, không có lý do hợp lý, rất khó để từ chối.
Nghĩ trái nghĩ phải, dù sao chẳng qua chỉ là một con rắn mà thôi, cho dù nó có thể dự báo được nguy hiểm thì có tác dụng gì chứ?
Lẽ nào hắn còn không xử lý được nó?
Nghĩ đến đây, Diệp Ninh nhận lấy nó.
Nơi cách xa kinh thành, có một sơn cốc.
Xung quanh gần sơn ốc này mấy ngàn dặm, không có bất kỳ người nào sinh sống, giống như tuyệt địa.
Phàm là người đi vào chỗ này, đều sẽ cảm nhận được một cỗ khô nóng khó có thể chống lại được.
Càng đi về phía tước, càng khô nóng.
Nơi này, chính là địa bàn của Phần Thiên Cốc.
Phần Thiên Cốc là một trong những Tiên Môn hàng đầu, đương nhiên có lai lịch vô cùng khác thường.
Tương truyền thời thượng cổ, có lửa từ trên trời giáng xuống, rơi xuống vùng đất này.
Lửa trời vình viễn tồn tại không dập tắt được.
Tổ tiên của Phần Thiên Cốc ở gần lửa trời, tu hành công pháp thuộc tính hỏa, tiến triển cực nhanh.
Sau đó thông qua lửa trời, lại sáng tạo ra vô số công pháp, thần thông, pháp thuật, trở nên nổi tiếng.
Cho đến ngày nay, lửa trời vẫn như trước không tắt, Phần Thiên Cốc phát triển thuận lợi, trong môn chỉ riêng đệ tử ngoại môn, đã có mười mấy vạn.
Mà lúc này, một con chim lạ cả người được lửa bao phủ, bay như coi thoi qua vùng đất khô nóng này, sau đó đáp xuống trước cửa một hang động.
Một cánh tay khô nứt mà gầy guộc đưa ra, bắt lấy con chim lạ này, gỡ bức thư được buộc ở trên chân nó xuống.
“Sư huynh, có tin tức rồi, quả nhiên tu la độc ác đó chạy trốn vào trong kinh thành, nói là đã liên lạc được với phân đà Yên Vũ Lâu ở kinh thành rồi.”
Một giọng nói lạnh lẽo từ sâu trong hang động truyền ra.
“Được thôi, không sợ nàng ta chạy đến kinh thành, chỉ sợ không có tin tức của nàng ta, lập tức truyền lệnh, phái bốn trưởng lão Thiên Địa Huyền Hoàng ra tay, không tiếc giá nào bắt lấy yêu nữ này!”
Đèn hoa sáng rực.
Trong kinh thành, đã có bầu không khí của ngày lễ tết rồi.
Dù sao thọ yến Thái Hậu cũng là chuyện lớn, tuy các bách tính không có liên quan gì, nhưng vì cân nhắc đến thể diện, vẫn là phải làm một chút dáng vẻ thể hiện.
Có pháo hoa nở rộ, có ca hát nhảy múa, cũng có chợ đêm phồn hoa mở cửa.
Một chiếc xe ngựa, chở Diệp Ninh và Thái Hướng Cao, đi về phía hoàng cung.
Trong hoàng cung, đã sớm xe ngựa xếp hàng dài, bách quan văn võ, tôn quý hào tộc, nườm nượp đi đến.
Nhưng mà khi bọn họ nhìn thấy xe ngựa hiện rõ ký hiệu của Viện giám sát, từng người đều ngậm miệng lại, đứng sang một bên.
Sau khi Diệp Ninh rời đi, mới bắt đầu nghị luận.
“Đó là người của Viện giám sát đúng không?”
“Ngoại trừ sát tinh đó ra thì còn có ai?”
“Sát khí của người này nặng như thế, còn đến tham gia thọ yến cái gì, còn không phải là làm hỏng bầu không khí sao.”
“Suỵt, cẩn thận lời nói, Viện giám sát không phải là nói mà chúng ta có thể chọc vào.”
Sự sợ hãi của các bách quan đối với Viện giám sát, là được khắc sâu vào xương cốt.
Lúc trước Viện giám sát xuống dốc, khiến cho bọn họ quên mất vinh quang cả tổ tiên Viện giám sát. Bây giờ Diệp Ninh dùng một đường chém giết đẫm máu, nói với bọn họ, Viện giám sát đã quay lại rồi.
Người nào có thể không sợ?
Đây chính là trạng thái bình thường của các quan lại đối với Viện giám sát.
Tiếng mắng chửi ở phía sau lưng, khi đối mặt thì lại là kính trọng mà không dám gần gũi.
Thân là quan lại, ai cũng không hi vọng trên đầu mình treo một thanh kiếm.
Vì thế sau khi Diệp ninh trở thành Giám Chính ở ngoài kinh thành, đã được định trước là không thể nào hòa thuận ôn hòa với người khác, đây là do lập trường quyết định.
Đương nhiên, cũng có một vài thần tử trung thành, không hề quan tâm sự nghiêm khắc của Viện giám sát, ngược lại vì thế mà vỗ tay khen hay.
Nhưng Đại Chu bây giờ, thần tử trung nghĩa như thế quá ít rồi.
“Diệp huynh, nhìn thấy chưa? Tất cả mọi người nhìn thấy chúng ta, đều giống như nhìn thấy ôn thần vậy.”
Trong xe ngựa, Thái Hướng Cao cười tự giễu.