Chương 263: Bản quan đã đứng đây rồi, vì sao các ngươi lại dám ngồi?
Một con đường này, biểu hiện của các quan lại, hắn đều nhìn vào trong mắt. Trong đó có không ít bạn học thi cùng năm khoa cử với hắn ta.
Năm đó quan hệ vẫn còn khá tốt, bây giờ gặp mặt, lại đến chào hỏi cũng không dám.
“Sao thế? Ngươi hối hận rồi?”
Diệp Ninh nói.
Hắn nhất định là không sao cả, dù sao hắn cũng không có bạn bè gì.
“Không hối hận, người đời càng kính nể, càng nói rõ chúng ta làm tốt.”
Trong mắt Thái Hướng Cao lộ ra một tia thần sắc kiêu ngạo.
“Ta phải cảm ơn bệ hạ, nếu không phải lúc đầu bệ hạ điều ta đến Viện giám sát, ta nhất định không có ngày hôm nay, nói không chừng cũng giống với bọn họ, tự mình sa ngã.”
Nhớ lại lúc đầu, Thái Hướng Cao rất xấu hổ.
Lúc đó bản thân vừa mới đỗ Trạng Nguyên không lâu, đúng vào lúc hùng tâm tráng trí, kết quả lại bị đưa đến Viện giám sát.
Lúc đó đúng thật có thể nói là vô cùng thất vọng.
May mà có Diệp Ninh.
Câu thơ “đạp gió sẽ sóng cũng có lúc, cánh buồm căng lớn thẳng ra biển” đến nay khiến cho hắn nhớ mãi không quên.
Chỉ đáng tiếc, chỉ có nửa câu.
Hắn ta không chỉ một lần hi vọng Diệp Ninh bổ sung hoàn thành, nhưng đều bị Diệp Ninh dập tắt rồi.
Chuyện này nghĩ lại là thấy bức bối.
Hai người một đường nói chuyện phiếm, cuối cùng cũng đi vào hoàng cung.
Vì là thọ yến của Thái Hậu, đương nhiên không thể nào đi những nơi xử lý công vụ như điện Kim Loan và ngự thư phòng.
Dưới sự hướng dẫn của thái giám, hai người đến cung Cẩm Tú.
Cung Cẩm Tú là nơi chuyên dùng để tổ chức các bữa tiệc lớn nhỏ của hoàng cung, ví dụ như quốc yến, như sinh nhật Thái Hậu, sinh thật Hoàng đế, Thái Tử và những ngày lễ quan trọng, đều sẽ tổ chức yến tiệc ở trong cung Cẩm Tú.
Tuy Diệp Ninh đến hoàng cung rất nhiều lần, nhưng vẫn là lần đầu tiên đến cung Cẩm Tú.
Cung Cẩm Tú gần hậu cung, hoàn toàn là một phương hướng khác.
Một đường đi đến, đúng thật là mở rộng tầm mắt.
Cung Cẩm Tú này, rường cột trạm trổ, đá lạ khí phách, thể hiện ra toàn cảnh sân vườn.
Đặc biệt là cá bơi dưới mặt nước, thỉnh thoảng trồi lên trên mặt đúng thật là cá chép từng đàn, cũng không sợ người, lắc lư thân hình mập mạp, phun ra bọt nước, tò mò nhìn người qua lại.
“Những con cá chép này là vật được Thái Hậu yêu thích, bình thường hay đến đây cho cá ăn, đã rất nhiều năm rồi.”
Thái Hướng Cao nói.
Diệp Ninh gật gật đầu, thảo nào những con cá này lại béo như thế, nhìn bộ dáng của chúng, rất có cảm giác linh động.
Đây là sắp mở linh trí rồi.
Một khi mở linh trí, chính là là yêu quái rồi.
Có điều ở thế giới này, cho dù là cá chép trở thành yêu quái, vậy thì cũng chỉ có thể thành thành thật thật ở lại trong hồ nước.
Dù sao bọn chúng cũng là tài sản riêng của hoàng gia, đây là điều không thể nào thay đổi, nếu như bản thân dám tự ý thay đổi, nhất định là chắc chắn sẽ chết.
Hai người một đường thưởng ngoạn cảnh trí, không bao lâu sau, đã đến chính điện.
Bên ngoài chính điện, bày hàng chục vị trí ngồi, đã ngồi kín người rồi.
Ngồi ở đây, đều là quan lại bình thường phẩm cấp không cao, không có tư cách đi vào trong cung Cẩm Tú.
Nhưng rõ ràng hai người Diệp Ninh không phải cấp bậc này, bọn họ liếc mắt nhìn một lượt, rồi bước chân đi vào trong nội điện.
Cung Cẩm Tú rất lớn, bên trong được trải đầy thảm nhung, vừa mới đi vào, đã có một không khí ấm áp dâng trào.
Bên trong cũng đã ngồi đầy người.
Người có thể ngồi ở trong điện, phẩm cấp không thấp nữa.
Đi về phía trước một đoạn, Thái Hướng Cao dừng bước.
“Diệp huynh, ta ngồi ở đây.”
Hắn ta bởi vì là Thông Phán Viện giám sát, tuy phẩm cấp không cao, nhưng mà cũng hoàn toàn không nhỏ, vì thế mới có thể đến đây.
Nhưng đã là cực hạn rồi.
Diệp Ninh gật gật đầu, sau khi nhìn Thái Hướng Cao ngồi vào vị trí, hắn mới chắp tay sau lưng đi về phía trước.
Bây giờ hắn tuyệt đối được xem như là thần tử có cấp bậc cao, vì thế vị trí ngồi nhất định là ở phía trước nhất.
“Diệp Ninh đến rồi!”
Không biết là ai, phát ra tiếng kinh hô.
Vì thế cả yến hội đều yên tĩnh lại.
Những người vốn dĩ đang nói chuyện với nhau rất hòa hợp, sắc mặt đều trở nên cứng đờ.
Bọn họ nhìn Diệp Ninh, trong mắt lộ ra các thần sắc kính sợ, căm thù, thờ ơ.
Loại ánh mắt này, Diệp Ninh nhìn thấy nhiều rồi.
Hắn quay đầu lại nhìn, những người đang nhìn vào hắn, lập tức cúi đầu.
“Một đám phế vật!”
Cái gì mà bách quan văn võ?
Chẳng qua chỉ là một đám khiếp nhược mà thôi.
Lúc đầu Diệp Ninh giết một đám lớn, khiến cho triều đường thay máu.
Kết quả bây giờ xem ra, chẳng qua chỉ là đổi bình không đổi rượu mà thôi.
Người mới lên, đến dũng khí chỉ trích hắn cũng không có, thì có thể làm được cái gì?
Đương nhiên, hắn không biết, thật ra bên trong có không ít người không hề có ác cảm với hắn, bởi vì bọn họ đều là người của Cơ Minh Nguyệt.
Chỉ là vì để che giấu, lúc này mới giả bộ căm hận hắn.