Chương 270: Thơ lan truyền cả thiên hạ (3)
Chỉ là hương hoa lan tỏa ra ngoài, lại không phải hương thơm, mà là mùi hương của bút mực.
Lại là một dị tượng khác!
Hầu hết mọi người đề đứng lên, bọn họ nhìn những chữ mà Thái Hướng Cao viết, tỏa ra ánh sáng huỳnh quang, đó là ánh sáng lộng lẫy như châu ngọc.
Lấp lánh trong đôi mắt bọn họ.
Từng chữ như châu ngọc xuất hiện!
Mọi người nuốt nước bọt.
“Bài thơ Trấn Quốc, lại là một bài thơ Trấn Quốc!
“Trời ạ, Diệp Ninh không hổ được gọi là Diệp Trấn Quốc, tùy tiện đọc ra, lại là một bài thơ Trấn Quốc!”
“Hôm nay có thể nhìn thấy cảnh tượng này, may mắn ba kiếp!”
Tất cả mọi người đều bị tài hoa của Diệp Ninh khuất phục.
Lúc trước chỉ là nghe nói, mà bây giờ là tận mắt nhìn thấy, mới biết được tin đồn là sự thật.
Tài hoa của Diệp Ninh ở phương diện thơ từ, đúng thật là khó có thể tưởng tượng được.
Cách đây không lâu vừa mới làm một bài thơ Trấn Quốc, bây giờ lại sáng tác ra một bài thơ Trấn Quốc nữa.
Điều đáng sợ nhất là, bài thơ này rõ ràng là còn chưa đọc xong.
“Lẽ nào nói…”
Cơ Minh Nguyệt lộ ra thần sắc khó có thể tin được.
Lúc này đã không còn ai để ý Diệp Ninh có phải là làm thơ chúc thọ không nữa.
Bây giờ giá trị của bản thân bài thơ, đã làm lu mờ yến hội này rồi.
Hai tay Thái Hậu nắm chặt vào tay ghế, trong đôi mắt lóe lên một tia phẫn nộ.
Sự cổ vũ và phấn khích của mọi người, dưới cái nhìn của bà ta, rõ ràng là một sự sỉ nhục.
Hôm nay ruốt cuộc ai mới là nhân vật chính?
Rốt cuộc bài thơ này là làm cho ai?
Diệp Ninh tiếp tục độc.
“Đi đường khó thay, đi đường khó thay; Nhiều đường rẽ, bây giờ đang ở đâu?”
Thái Hướng Cao vừa đọc, vừa lẩm nhẩm đọc.
“Là bài đó, quả nhiên là bài thơ đó!”
Hắn ta phấn khích đến gần như nhảy lên, không đợi Diệp Ninh đọc, đã bắt đầu viết rồi.
Lần này, hắn mãn nguyện rồi.
Quả nhiên, tiếp theo, Diệp Ninh đọc.
“Cũng có lúc gió thổi dài vỗ phá sóng; Sẽ kéo thẳng buồm giương lên ra khơi biển xanh!”
Đúng vào khoảnh khắc hắn đọc xong, một đạo chùm sáng văn khí, từ bên trong câu thơ bật ra, trực tiếp xuyên thấu cung điện và mây đen, chiếu thẳng đến chín tầng mây.
Lúc này mọi người trên toàn thế giới đều ngẩng đầu, không cần biết gần hay xa, đều có thể nhìn thấy được một chùm ánh sáng thuần khiết, lao về phía bầu trời sâu không thể lường được. Mà trong bầu trời sao rộng lớn, lờ mờ có một tiếng hồi đáp truyền lại. Tiếp theo, một ánh sáng sao từ phía xa truyền lại, trực tiếp chiếu vào trên người Diệp Ninh.
“Cái gì? Văn Khúc Tinh biến mất đã lâu, thế mà lại đưa ra hồi ứng với bài thơ này!”
“Đây không phải là một bài thơ Trấn Quốc!”
“Là thơ truyền khắp thiên hạ!”
Dường như tất cả mọi người đều điên rồi.
Một bài thơ Trấn Quốc, đã trở thành bảo vật của một nước.
Là bảo vật cần phải được cất giữ cẩn thận ở trong kho đựng bảo vật.
Vậy thì bài thơ truyền thiên hạ thì sao?
Bảo vật vô giá!
Không sai, đến cấp bậc truyền thiên hạ rồi, đã không thể nào dùng bất kỳ giá trị nào để đo lường nữa.
Ít nhất ở trong lòng văn nhân, tác phẩm truyền thiên hạ chính là loại địa vị này.
Lưu truyền thiên cổ, lưu danh trăm đời, cho dù thời gian có trôi đi, cũng không thể nào che giấu được ánh sáng bao phủ trên bài thơ.
“Thật sự không ngờ được, cả đời này của ta còn có thể gặp được thơ truyền thiên hạ!”
“Ít nhất cũng đã cách mấy nghìn năm từ lúc xuất hiện bài thơ truyền thiên hạ rồi đúng không?”
“Cái gì là thơ từ tuyệt vời, ta cho rằng Diệp Ninh đã có thể được gọi là song thánh thơ từ rồi đi, chỉ dựa vào một bài thơ này, thơ thánh, từ thánh đương thời, ở trước mặt hắn cũng phải nhượng bộ ba phần!”
Mọi người vô cùng phấn khích.
Tác phẩm truyền thiên hạ xuất hiện, đã khiến cho bọn họ tạm thời bỏ qua sự ích kỷ của mình.
Đứng trên góc độ một văn nhân, không có gì nghi ngờ, đây là thịnh thế của văn đàn.
Có thể trở thành người chứng kiến, là sự vinh hạnh to lớn của bọn họ.
Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt kính phục nhìn về phía Diệp Ninh.
Bất luận trận doanh của chúng ta có đối lập hay không, chỉ bản lĩnh làm thơ này của ngươi, chúng ta không thể không khâm phục sát đất.
Thơ là để ca tụng.
Câu thơ đi đường khó thay này đã đả động không ít người.
Ý nghĩa của bài thơ không khó để hiểu, phía trước là nói thế đạo khó khăn, lòng người tản mát, con đường phía trước khó khăn, chông gai.
Câu phía sau đã rẽ ngoặt, chí khí bay cao.
Lúc trước Thái Hướng Cao chính là bị câu thơ này đả động, trong chớp mắt hồi phục ý chí chiến đấu.
Đây chính là sức mạnh của thơ từ.
“Bất luận con đường phía trước khó khăn như thế nào, đều tin tưởng sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày mây trôi đi ánh sáng chiếu xuống…”
Trong lòng Cơ Minh Nguyệt chấn động, bài thơ này kết hợp với tình hình hiện thực, thể hiện chí hướng trong lòng Diệp Ninh, có ý nghĩa hơn nhiều so với bài thơ chúc thọ cái gì đó, nàng không kìm chế được hỏi.
“Diệp khanh, bài thơ này tên là gì.”