Chương 271: Phương thức chúc thọ của ngươi so với ta còn ác hơn
Diệp Ninh nói.
“Hành lộ nan.”
Thái Hướng Cao nhắc lại mấy lần, sau đó trân trọng viết tên bài thơ lên giấy.
Đúng vào khoảnh khắc viết tên đó, toàn bộ chữ viết trên giấy cong cong vẹo vẹo bay lên.
Gióng như ở tiểu tinh linh vậy, tinh linh hoạt bát nhảy múa quanh người Diệp Ninh.
Lúc này Diệp Ninh tắm trong ánh sáng, bên người có một đám chữ đang nhảy múa vây quanh, cảnh tượng như thế, giống như thánh hiền giáng thế, khiến cho người khác thất thần.
Qua một lúc, dị tượng này mới dần dần tiêu tán.
Chữ viết lại quay trở lại trên giấy.
Mà ánh sao cũng ngưng tụ thành một ấn ký, khắc lên ấn đường của Diệp Ninh, sau đó biến mất không thấy gì nữa.
Mọi người biết, đây là ấn ký của Văn Khúc Tinh.
Chỉ khi tài năng đạt đến một độ cao nhất định, mới có thể có được sự công nhận của Văn Khúc Tnh.
Điều này đối với người đọc sách mà nói, là sự công nhận to lớn.
Nhưng Diệp Ninh lại là chim sợ cành cong.
Trên người hắn đã có quá nhiều sức mạnh lạ lùng rồi.
Ấn ký của Văn Khúc Tinh này, chắc không phải cũng có thuộc tính đâm sau lưng đó chứ?
Có điều tự bản thân hắn cảm nhận một lúc lâu, lại là không cảm nhận được sự tồn tại của ấn ký, trong cơ thể cũng không nhiều thêm bất kỳ sức mạnh này, điều này mới khiến cho hắn dần dần yên tâm lại.
Trời đất có lương tâm, ta thật sự không muốn trở nên mạnh thêm nữa.
Tiếp đó hắn nhìn về phía Thái Hậu.
Lại phát hiện không biết từ lúc nào, Thái Hậu đã không còn nhìn thấy bóng dáng nữa.
Vốn dĩ là nhân vật chính của yến hội, kết quả lại bị Diệp Ninh giành mất sự nổi tiếng.
Vốn dĩ cho rằng lần này bà ta sẽ thẹn quá hóa giận, không ngờ được lại trực tiếp rời đi, những người có mặt ở đây, thậm chí không có người nào phát hiện bà ta rời đi, không thể không nói đúng thật là có chút xấu hổ.
Chuyện khó chịu nhất là, đại thọ của Thái Hậu, còn không phải chỉ chốc lát là có thể kết thúc được.
Dựa theo quy tắc của trong cung, phải yến tiệc lớn một lần, yến tiệc nhỏ ba lần, tính toán đâu ra đấy, phải giày vò nhau ba ngày.
Yến hội tiếp tục, nhưng tâm tư của mọi người không biết được là đã bay đi đâu rồi, lại cộng thêm chính chủ không ở đây, nhất thời, bầu không khí rất kỳ lạ.
Diệp Ninh sờ sờ mũi, cảm thấy ở lại chỗ này không thoải mái lớn, dự định một mình đi ra ngoài hít thở không khí.
Ngay khi Diệp Ninh rời khỏi hiện trường, người khác đang uống rượu, xem vũ nữ múa, Thái Hậu đã trở về tẩm cung của mình.
Thần sắc trên mặt bà ta âm trầm, rõ ràng là tâm tình không tốt lắm.
Nhưng mà lại không nói bất kỳ cái gì, sau khi trở về tẩm cung, bà ta lệnh tất cả cung nữ và thái giám lui ra, sau đó sắc mặt thay đổi, lộ ra thần sắc phục tùng, quỳ trên mặt đất.
“Bái kiến tiên tử.”
Đột nhiên nhìn thấy bóng của bà ta bất ngờ có một thân thể tách ra, sau đó dần dần đứng lên.
Không nhìn thấy khuôn mặt thật của cái bóng, nhưng mà đường nét cụ thể đã hoàn toàn thay đổi.
Cho dù là ai nhìn thấy, cũng không phải là bóng dáng của Thái Hậu.
“Ngươi làm không tệ.”
Cái bóng phát ra giọng nói lạnh lùng, nàng ta ngồi trên ghế, một chân nâng lên, lãnh đạm nói.
“Có thể thấy được quả nhiên Diệp Ninh không phải là người linh lợi, người như thế, đã được định trước là không sống được lâu.”
Nếu như Diệp Ninh ở đây, nhất định sẽ cảm thấy kinh ngạc.
Hắn là đang kích thích, thăm dò Thái Hậu.
Giống như đã biết, Thái Hậu cũng là đang kích thích, thăm dò hắn.
Tâm tư của hai người khác nhau, nhưng cách làm lại đều giống nhau, đều có được đáp án mà bản thân mình muốn.
“Con đường mà hắn đi, khác hoàn toàn với những người mà lúc trước ngươi từng gặp, từ trước đến nay hắn chưa bao giờ sợ bất kỳ người nào, nghĩ một chút đi, khi hắn mới chỉ là phàm phu tục tử, đã dám đối diện khiêu khích Chân Nhân của Vũ Hóa Môn… Một chút lực uy hiếp đó của ngươi, trong mắt của hắn, sợ rằng căn bản không được coi là cái gì cả.”
Dường như cái bóng rất hiểu biết đối với Diệp Ninh, nhàn nhạt nói.
Nàng ta cầm tách trà ở trên bàn lên, dường như muốn uống, nhưng nghĩ đến bản thân chỉ là một cái bóng, lại để tách trà xuống.
“Hắn lớn gan như thế?”
Rõ ràng sự hiểu biết của Thái Hâu với Diệp Ninh không hề nhiều, có chút kinh ngạc, nhưng càng nhiều hơn là khó hiểu.
“Cứng quá dễ gãy, loại tính cách của người này, làm sao có thể sống đến bây giờ?”
Cái bóng yên lặng suy nghĩ một lúc, nói.
“Nói thật, ta cũng không biết.”
“Nếu như hắn may mắn, nhưng không thể nào lần nào vận khí cũng tốt như thế, rất nhiều lúc hắn có vẻ như là nguy hiểm, nhưng lại đều có thể tiếp tục sống, còn có được chỗ tốt.”
“Chính bởi vì như thế, ta mới cảm thấy, người này không thể giữ lại, phải nhanh chóng tiêu diệt, để tránh cho đêm dài lắm mộng.”
Dường như Thái Hậu đã hiểu, chỉ là phối hợp nói.
“Tiên tử nói đúng.”