Chương 272: Phương thức chúc thọ của ngươi so với ta còn ác hơn (2)
Tiên tử liếc mắt nhìn bà ta, lạnh nhạt nói.
“Diệp Ninh là người vô cùng may mắn, có thể sống được đến bây giờ, có lẽ là do ý trời, cũng có thể là loại tính cách này của hắn, trời sinh đã được những kẻ ngu ngốc phụ thuộc vào người khác thích… Nhưng ít nhất hắn còn có vốn liếng, tất cả những gì của hắn ngày hôm nay, đều là dựa vào bản thân hắn có được, nhưng ngươi thì sao?”
“Vốn dĩ cho rằng trải qua nhiều năm như thế, ngươi cũng nên trưởng thành một chút.”
“Không ngờ được chỉ hai lời ba câu của Diệp Ninh đã khiến ngươi tức giận, chỉ một chút đạo hạnh đó của ngươi, cũng muốn ta đưa ngươi quay về?”
Nghe xong, sắc mặt Thái Hậu đại biến, nhanh chóng quỳ lạy nói.
“Thuộc hạ vô năng, xin tiên tử trị tội!”
“Nhưng thuộc hạ cũng là vì phối hợp với kế hoạch của tiên tử, tất cả những điều thuộc hạ làm, đều là theo sắp xếp của tiên tử.”
“Tiên tử nói cái gì, thuộc hạ không hề hai lời, chỉ cần tiên tử có thể dẫn thuộc hạ rời khỏi hoàng cung, để cho thuộc hạ trở về Bạch gia, thuộc hạ tuyệt đối không còn mong cầu gì khác.”
Cái bóng cười lạnh hai tiếng, nói.
“Năm đó những chuyện sai lầm mà ngươi làm, làm hỏng đại kế của tông môn, Bạch gia mới gạch ngươi ra khỏi tộc phổ.”
“Phạm phải loại sai lầm đó, ngươi không chết đã là tông môn nhân từ rồi.”
“Ngươi có biết không?”
Trên mặt Thái Hậu lộ ra thần sắc sợ hãi, nhanh chóng gật đầu.
“Thuộc hạ biết.”
Bà ta nhớ đến cảnh tượng năm đó, không khỏi không ngừng hối hận.
Kích động nhất thời, thế mà lại tạo thành một sai lầm lớn.
Kể từ đó, bản thân bị vứt ở trong cung, giống như cô hồn dã quỷ, trên thế gian cũng không còn người nào quan tâm đến nữa.
Nhìn thấy biểu cảm của Thái Hậu, dường như cái bóng rất thỏa mãn, nói.
“Đứng lên đi.”
“Tội nghiệt của người to lớn, vốn dĩ không có khả năng lật người.”
“Nhưng ta cho ngươi cơ hội lập công đền tội, chỉ cần ngươi có thể giúp đỡ ta giết Diệp Ninh, ta bảo đảm ngươi có thể quay trở về tộc phổ Bạch gia, rời khỏi hoàng cung, lần nữa lấy lại tự do!”
Thái Hậu điên cuồng vui mừng, vội vàng gật đầu.
“Vâng, cái gì ta cũng nghe theo tiên tử!”
Cái bóng nói.
“Rất tốt, vậy thì cho ta mượn thân thể dùng một chút!”
Lời nói vừa chấm dứt, nàng ta hóa thành một đạo ánh sáng đen, trực tiếp xông vào trong thân thể của Thái Hậu.
Một lúc sau, Thái Hậu lại một lần nữa mở mắt ra.
Trong đôi mắt, lộ ra một cỗ ý lãnh đạm.
Bà ta cầm tách trà lên, đổ hết nước trà nguội ở bên trong ra, sau đó lại rót nước nóng, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, oán hận nói.
“Diệp Ninh, không ngờ được đúng không, báo thù của ta nhanh như thế đã đến rồi!”
Diệp Ninh một mình đi ở trong cung Cẩm Tú.
Không thể không nói, phong cảnh của cung Cẩm Tú đúng là không tệ.
Hắn đến dị thế này, vẫn luôn bận rộn tìm chết và hỏng việc, còn chưa bao giờ chân chính thưởng thức cảnh sắc của thế giới này.
Hôm nay nhìn thấy cảnh sắc sân vườn, đúng thật là đẹp hơn nhiều so với kiếp trước.
Điều này rất bình thường, dù sao đây là một thế giới phi thường, có rất nhiều chuyện mà sức người không thể làm được, ở thế giới này đều vô cùng bình thường.
Chưa đi được bao lâu, đột nhiên Diệp Ninh ngửi thấy một mùi thơm.
“Không phải chứ, mùi của thịt nướng?”
Diệp Ninh lộ ra thần sắc kinh ngạc.
Trong cung Cẩm Tú này, thế mà còn có người nướng thịt?
Hắn đúng thật là không thể tưởng tượng được.
Thuận theo mùi thơm này một đường đi đến, nhìn thấy một đám thái giám cung nữ vây lại ở đó.
Bọn họ đừng ở xa nhìn về phía trước, một vẻ bộ dáng gấp gáp.
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
Diệp Ninh hỏi.
Cung nữ cũng không biết thân phận của Diệp Ninh, nhưng mà lại giống như là tìm thấy một người có thể làm chủ, nhanh chóng nói.
“Vị đại nhân này, mau đi khuyên Huy Vương đi, thế mà ngài ấy lại lấy cá chép mà Thái Hậu thích nhất đi nướng.”
Huy Vương?
Trong đầu Diệp Ninh nhảy ra tin tức mà lúc trước mọi người nói về hắn ta.
Trong lòng hắn bất giác động, đi về phía trước.
Quả nhiên, chính là Huy Vương.
Điều này nhìn từ quần áo của hắn ta là có thể nhìn ra được.
Quan lại bình thường, không dám mặc mãng bào,
Mà hắn ta, mặc một chiếc mãng bào màu tím, bộ dáng trung niên, đầu tóc đã bạc, nhưng trên mặt vẫn còn mang nụ cười giống như đứa trẻ, dùng tre xanh trong cung Cẩm Tú làm lửa đốt, lấy cá chép quý hiếm làm thức ăn, lại cộng thêm một đống lửa rồi nướng ở đó.
Thảo nào các cung nữ muốn khuyên nhưng lại không dám khuyên, nếu như thật sự là vị chủ nhân đó, vậy thì không phải là người mà bọn họ có thể chọc vào.
Không có hắn, ai cũng biết Huy Vương là một tên điên.
Tên điên là người có thể giao tiếp sao?
Vạn nhất bất ngờ phát điên, đánh chết ngươi, chết rồi cũng là chết vô ích.
“Không phải là Huy Vương không được ra khỏi phủ sao?”
Diệp Ninh đi đến hỏi.
“Sinh nhật của Thái Hậu, dựa theo quy tắc bổn vương cũng phải đến chúc mừng.”