Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 273: CHƯƠNG 273: TÌNH BẠN GIỮA QUÂN TỬ NHẠT NHƯ NƯỚC

Chương 273: Tình bạn giữa quân tử nhạt như nước

Huy Vương uể oải nói.

“Phương thức chúc thọ của vương gia rất kỳ quái, thế mà lại là nướng cá chép Thái Hậu thích nhất, lẽ nào là muốn nướng chín, rồi tặng cho Thái Hậu?”

Diệp Ninh nói.

Huy Vương này so với hắn quá đáng hơn nhiều, phương thức chúc thọ so với hắn còn ác hơn.

Đây ở đâu ra chúc thọ, đây đúng thật là hận không thể khiến cho Thái Hậu tức chết.

“Sao thế? Ngươi cũng muốn đến khuyên bản vương dừng tay?”

Huy Vương hừ lạnh một tiếng, nói.

Diệp Ninh lắc lắc đầu.

“Đương nhiên không phải, tại hạ chỉ là đoi bụng, muốn đến chỗ Huy Vương, xin hai con cá nướng ăn.”

Câu trả lời này rõ ràng là khiến cho Huy Vương rất kinh ngạc.

Lần đầu tiên nghiêm túc nhìn Diệp Ninh, giống như là câu mà Diệp Ninh nói, cuối cùng cũng lọt vào mắt hắn vậy.

“Các hạ là ai?”

Huy Vương hỏi.

“Giám Chính Viện giám sát, Diệp Ninh.”

Diệp Ninh trả lời.

“Hóa ra là ngươi, ta nói tại sao lại ly kinh phản đạo giống như bản vương vậy, ha ha…”

Huy Vương cười lớn, nói: “Đúng là thật tuyệt vời, thế mà lại là Diệp đại nhân đói rồi, vậy thì đương nhiên ở chỗ bản vương có đủ cá nướng.”

Quả nhiên hắn ta không hồ đồ, nói một lúc, có bảy tám con cá chép ở trong hồ bay ra.

Trong đôi mắt mang theo thần sắc khẩn cầu, dường như ý thức được vận mệnh của bản thân. Nhưng Huy Vương hoàn toàn không để ý, búng ngón tay một cái, giết cá, đánh vảy, bỏ nội tạng, tất cả chỉ trong một lượt.

Không bao lâu sau, trên vỉ nướng lại có thêm bảy tám con cá.

Diệp Ninh nhìn thấy cảnh này, trong lòng vô cùng kinh ngạc.

Đều nói Huy Vương là một kẻ điên, bị bệnh thần kinh, nhưng hôm nay nhìn thấy, rõ ràng không phải là như thế.

Nhìn từ hành động lời nói của hắn ta, tuy người này tùy tiện một chút, nhưng còn xa mới được gọi là cái gì mà kẻ điên.

Hơn nữa, chỉ dựa vào một tay xử lý cá chép của hắn, đã có thể nhìn ra được thật ra hắn là một võ giả có thực lực không yếu

Trên người thỉnh thoảng lộ ra khí tức, không hề thua kém Ngụy Văn Thông.

Cũng chính là nói, Huy Vương ít nhất cũng là võ giả Tông Sư.

Võ giả Tông Sư, có thể chém Chân Nhân, ở trong kinh thành này, có thế nào cũng được coi là một nhân vật số một.

Nếu như là như thế, sao hắn ta lại có thể luân lạc đến cảnh tượng xấu hổ đến mức cửa nhà cũng không ra được đây?

Trên người người này có không ít bí mật.

“Thử xem.”

Vào lúc Diệp Ninh đang trầm tư suy nghĩ, Huy Vương đưa cá đã nướng xong cho Diệp Ninh.

Diệp Ninh đúng là đói rồi, tuy trên yến hội vừa rồi có rất nhiều thức ăn ngon, nhưng hắn không hề động đũa, bây giờ trong bụng kêu, lại ngửi thấy mùi thơm này, tự nhiện miệng ăn mở lớn.

Hắn cắn lớn một miếng, hương vị không tệ, tán thưởng nói.

“Tay nghề của Vương gia, đúng thật là không tầm thường.”

Huy Vương cười lớn, bản thân cũng mạnh mẽ cắn một miếng, kèm theo với tiếng cắn xương cá kêu răng rắc, nói.

“Bản vương nhàn rỗi lâu rồi, cũng phải tự tìm chút việc gì đó để làm, giống như nướng cá, cũng không phải là lần đầu tiên làm nữa… Chỉ là tuy nướng không ít cá, nhưng cũng vẫn chưa có người nào cùng thưởng thức, Diệp đại nhân là người đầu tiên.”

Cung nữ đứng ở phía xa nhìn thấy cảnh tượng này, một đám người đều ngốc rồi.

Diệp Ninh không phải là đi khuyên Huy Vương sao?

Tại sao lại ngồi xuống cùng ăn với Huy Vương rồi?

“Dù sao Huy Vương là hoàng thân quốc thích, ăn loại cá chép này, cho dù Thái Hậu bất mãn, cũng không thể nào làm gì hắn ta, nhưng mà người này là ai? Hắn không cần mạng nữa sao?”

Có người hỏi.

“Hắn là Giám Chính của Viện giám sát Diệp đại nhân.”

đọc truyện inbox điện thoại 0͏8͏6͏5͏1͏0͏8͏2͏5͏1

Phía có một đám thái giám đến.

Người đi đầu là Lưu Cẩn.

Bây giờ hắn ta là tổng quản ngự mã giám, ở trong cung cũng được xem là nhân vật số một.

Các công nữ vội vàng hành lễ, mở miệng gọi “Lưu công công” đồng thời trong lòng bừng tỉnh.

Hóa ra là Diệp đại nhân.

Vậy thì không sao rồi.

Vị này cũng là vị chủ nhân trời không sợ đất không sợ.

Lưu Cẩn đứng ở xa nhìn Diệp Ninh và Huy Vương, trong lòng rất tò mò.

“Sao hai người này lại tụ vào với nhau rồi?”

Nhưng hắn ta không nói nhiều cái gì, mà là giải tán các cung nữ vây xem, còn bản thân cũng dẫn theo người rời đi.

Huy Vương chú ý đến mọi người rời đi, cười nhẹ một tiếng, nói.

“Xem ra vẫn là thể diện của Diệp đại nhân lớn, bản vương ở đây ăn mấy con cá, bọn họ vẫn còn nhìn ta chằm chằm, Diệp đại nhân vừa đến, bọn họ đã rất biết điều rời đi rồi!”

Diệp Ninh lắc lắc đầu, nói.

“Đây toàn bộ đều là uy phong của Vương gia, không liên quan đến ta.”

Lúc này biểu hiện của hắn rất khiêm tốn, hoàn toàn khác với bộ dáng lúc trước kích thích Thái Hậu.

Đây mới là bình thường, thật ra vốn dĩ Diệp Ninh cũng là tính cách nhiệt tình giúp đỡ mọi người.

Còn về chuyện đối đầu với Thái Hậu, đơn thuần là vấn đề lập trường.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!