Chương 274: Tình bạn giữa quân tử nhạt như nước (2)
Nhưng hắn với Huy Vương không oán không thù, đương nhiên sẽ không cố ý chống đối, hơn nữa, tuy vừa mới quen biết Huy Vương, nhưng giao tiếp ngắn ngủi mấy câu, Diệp Ninh lại cảm thấy, con người Huy Vương, là người thú vị.
Ít nhất cho đến bây giờ, Diệp Ninh từng gặp nhiều tôn quý hào tộc như thế, còn chưa có ai có thể cho hắn loại cảm giác này.
Trên người Huy Vuong, cũng có một cỗ khí tức không hề kiêng nể gì, điểm này tương đồng với Diệp Ninh.
Chỉ có điều Diệp Ninh là không sợ chết, cho nên không sao cả, Huy Vương là dựa vào cái gì đây?
“Bổn vương ở đâu ra còn có uy phong, người ở thế gian này, chỉ sợ đã sớm quên mất Đại Chu còn có một thân vương ở trên nhân gian, trong mắt rất nhiều người, bản vương chỉ là một tên phế vật mà thôi…”
Huy Vương nói.
Hắn ta nói rất bình tĩnh, rất phóng khoáng, rất không quan tâm, giống như là đang nói đến chuyện của người khác vậy.
“Nhưng mà Vương gia chính là Vương gia, người đời nhìn như thế nào, Huy Vương ở đó, rốt cuộc có phải phế nhân hay không, người khác nói không tính.”
Diệp Ninh nói.
“Hay cho câu bất luận người khác nhìn như thế nào, bản vương ở đó, đây là câu nói êm tai nhất mà cả đời bản vương nghe được.”
Huy Vương có chút thất thần, đột nhiên cầm lấy hai bình rượu ở bên cạnh, vứt cho Diệp Ninh một bình, nói.
“Bản vương biết, Diệp đại nhân không giống người bình thường, phàm nhân bình thường, là sẽ không nói những lời như thế này với bản vương, vì thế bản vương mới gửi bái thiếp đến, muốn mời Diệp đại nhân qua phủ tán gẫu, đáng tiếc, Diệp đại nhân không đến.”
Diệp Ninh mở nắp bình ra, một mùi rượu nồng nặc xông lên, hắn cũng không tìm lý do, nhẹ nhàng nói.
“Tình bạn giữa quân tử nhạt như nước, lúc này quen biết với Vương gia, bản quan cảm thấy rất vinh hạnh.”
Cái gọi là tình cảm giữa quân tử, không gượng ép, không khách khí, không cưỡng ép, không đòi hỏi, không đố kỵ, tất cả tùy duyên, không viển vông.
Lúc trước Diệp Ninh không đi gặp Huy Vương, đơn thuần là bản thân không có hứng thú, nhưng bây giờ gặp được người thật rồi, lại phát hiện hành động lời nói của Huy Vương, đều khác với người bình thường, khiến cho Diệp Ninh cũng sinh ra hứng thú.
Diệp Ninh đúng thật là có ý muốn kết giao bạn bè với Huy Vương.
Nếu như là kết giao bạn bè, vậy thì nhất định phải chân thành, tìm lý do cái gì mà công việc bận rồi không đi gặp ngươi, quá giả dối rồi.
Còn không bằng thành khẩn một chút.
“Hay cho câu tình bạn giữa quân tử nhạt như nước, bản vương sẽ nhận người bạn là ngươi, có điều, chúng ta không phải là tình bạn quân tử, mà là tình bạn nướng cá!”
Huy Vương cảm nhận được sự chân thành của Diệp Ninh, cười lớn một tiếng, cầm bình rượu lên.
Hai người cùng uống.
Một ngụm rượu vào bụng, tình bạn giữa nam nhân với nhau trong chớp mắt đã thân thiết hơn rất nhiều.
Qua ba vòng rượu, năm vị thức ăn.
Quan hệ của hai người càng ngày càng quen thuộc.
Huy Vương lau vết rượu của khóe miệng, nói.
“Bản vương còn đúng thật là phải cảm ơn Thái Hậu, nếu như không phải bà ta bất ngờ muốn làm thọ yến, bản vương còn thật sự không có cơ hội ra khỏi phủ, có thể cũng sẽ bỏ qua cơ hội làm quen với Diệp lão đệ.”
Bây giờ hai người đã không xung hô Vương gia và đại nhân rồi.
Mà thay vào đó xưng là Cơ huynh và Diệp lão đệ.
Nghe xong, Diệp Ninh có chút trầm mặc.
Những năm nay Huy Vương có chút thê thảm, Tiên Đế hạ lệnh cấm túc, khiến cho hắn không thể ra ngoài.
Lệnh cấm túc này vẫn luôn tiếp tục cho đến bây giờ.
Chỉ có một vài ngày quan trọng, thân là hoàng thân quốc thích bắt buộc phải có mặt, hắn ta mới có cơ hội ra khỏi phủ.
Chuyện này giống như là ngồi nhà lao vậy, không có tự do, chỉ là nhà lao lớn một chút mà thôi.
“Tiên Đế đã mất nhiều năm rồi, với bản lĩnh của Cơ huynh, nếu như muốn ra khỏi phủ, có lẽ độ khó không lớn như tưởng tượng.”
Diệp Ninh nói.
Bây giờ Đại Chu đã không còn là Đại Chu của quá khứ nữa.
Thánh chỉ của Hoàng đế, cũng mất đi lực uy hiếp nói một không có hai như lúc trước.
Nếu như Huy Vương muốn ra khỏi phủ, dựa theo suy đoán của Diệp Ninh, có lẽ Cơ Minh Nguyệt cũng rất khó quản được hắn ta.
Dù sao Cơ Minh Nguyệt chỉ là vãn bối.
Tuy Huy Vương có bệnh về não, nhưng dù sao cũng chưa từng làm việc ác gì.
Nếu như quyết tâm muốn ra khỏi phủ, ai có thể nói hắn ta cái gì?
“Thời gian thay đổi, năm tháng trôi qua, bây giờ người đời đã không còn để ý đến hoàng mệnh nữa, triều đình cũng mất đi lực uy hiếp, nếu như ta thật sự muốn rời đi, một tòa vương phủ đúng thật là không giữ được ta, nhưng ta sẽ không làm như thế.”
Sự tùy tiện và phóng khoáng trên mặt Huy Vương biến mất, hắn ta bỏ con cá nướng ở trong tay xuống, nghiêm túc nói.
“Ta thân là hoàng thúc của Đại Chu, đệ đệ của Tiên Đế, thúc thúc của đương kim Thiên Tử.”